7 Viết về trầm cảm: Những lời nói mà người mắc bệnh trầm cảm muốn nghe và không muốn nghe nhất mới nhất

Trầm cảm là một rối loạn tâm thần phổ biến, đặc trưng bởi sự buồn bã, mất đi hứng thú hoặc khoái cảm, cảm thấy tội lỗi hoặc tự hạ thấp giá trị bản thân, bị rối loạn giấc ngủ hoặc ăn uống và kém tập trung. Trầm cảm được coi như một “gánh nặng tiềm ẩn” cho xã hội. Và theo tiên đoán cuả WHO, đến năm 2020 nó sẽ trở thành căn bệnh nguy hiểm thứ hai trên thế giới.

Depression

“Trầm cảm có thể kéo dài hoặc tái phát nhiều lần, làm suy giảm đáng kể khả năng làm việc, học tập hoặc khả năng đương đầu với cuộc sống hằng ngày. Trường hợp nặng nhất, trầm cảm có thể dẫn đến tự tử. Ở mức độ nhẹ, bệnh có thể được hỗ trợ chữa trị không cần dùng thuốc. Mức độ vừa và nặng, người bệnh cần hỗ trợ điều trị bằng thuốc kết hợp liệu pháp tâm lý.”

Nguyên nhân gây nên trầm cảm:

Cho đến nay, nguyên nhân gây ra trầm cảm vẫn chưa được làm rõ. Tuy nhiên, nhiều chuyên gia cho rằng bệnh có thể do sự tham gia của nhiều yếu tố, bao gồm sự tác động qua lại giữa các yếu tố bên ngoài (văn hóa, tình huống xã hội, quan hệ xã hội… ) với các yếu tố bên trong (di truyền, thái độ, tính cách, sang chấn tinh thần, tổn thương thời thơ ấu hoặc do sinh học như: tổn thương não, thiếu hụt chất dẫn truyền thần kinh, mất cân bằng hormon…)

Một số các yếu tố nguy cơ, gây khởi phát trầm cảm có thể bao gồm: sự cô đơn, stress, thất nghiệp,…

Những lời nói mà người mắc bệnh trầm cảm muốn nghe nhất:

  • Mày hãy nghĩ tới cái gì vui vui đi, bọn mình đi thử xem sao.
  • Trước khi mày quyết định từ bỏ mọi thứ thì hãy nói với tao, tao vẫn còn muốn đưa mày đi ngắm cái thế giới này.
  • Bọn mình cùng nghĩ cách chữa đi, tao sẽ cùng mày vượt qua cái bệnh chết tiệt này.
  • Những lúc nó buồn và khóc, thì đừng hỏi: mày sao vậy? Không cần nói gì hết, ôm nó một cái là được rồi, hãy ôm chặt lấy nó, đó là lúc nó tủi thân nhất, nó đang trút hết những tâm trạng tiêu cực của chính mình, làm ơn đừng gián đoạn việc nó trút hết những tâm trạng ấy, kể cả có xót xa khi nhìn thấy nó như vậy cũng đừng ngăn nó, khó khăn lắm nó mới trút được mớ cảm xúc ấy.
  • Đối với việc self harm (self harm không phải là bản thân yếu đuối, cũng không phải chuyện vui vẻ gì) đừng thể hiện bất kì cảm xúc bất thường nào với người trầm cảm mà self harm, chẳng có ai muốn đau buồn tới mức tự làm mình đau cả, hãy nói: chắc giờ mày đang buồn lắm đúng không? Chỗ vết thương chắc đau lắm, để tao băng lại cho mày.
  • Hãy cho tụi tao chút thời gian, để tụi tao dần dần hiểu mày hơn, để tụi tao học cách thông cảm với mày, được không?
  • Dạo này mày có chỗ nào thấy khó chịu không? Có chuyện gì có thể chia sẻ với tao được không?
  • Bây giờ mày đang buồn lắm hả, khó chịu lắm hả, không sao, có tao ở đây với mày rồi.
  • Bọn mình đến bệnh viện đi, bác sĩ chắc chắn sẽ giúp mày thấy dễ chịu hơn. Nếu mày không muốn đi, tao ôm mày một cái nha.
  • Nói hết những muộn phiền, uất ức trong lòng mày ra đi, tao sẽ cố hiểu và cảm thông với mày.
  • Là bậc làm cha làm mẹ tuyệt đối đừng nói: Vì bố mẹ mà sống tiếp cho tốt được không hay là có thể nghĩ cho bố mẹ một chút không?

Hãy nói: Mấy năm nay con phải chịu khổ rồi, bố mẹ biết, bố mẹ biết hết, xin lỗi con, lúc con đau khổ nhất bố mẹ lại không ở bên cạnh con được.

  •  Mẹ sẽ đồng hành cùng con bởi vì mẹ luôn bên cạnh và yêu con.

(Nguồn: Hảo Hảo)

Những lời nói mà người mắc bệnh trầm cảm không muốn nghe nhất:

  • Cậu ngủ không được là do không điều chỉnh được bản thân thôi.
  • Kết nối với người khác nhiều hơn sẽ không còn vấn đề gì nữa
  • Là cậu nghĩ nhiều quá rồi
  • Cậu cứ khép mình như thế bảo sao không nghĩ nhiều
  • Cái này thì có là gì chứ 
  • Đừng lấy lý do mệt rồi để làm cái cớ nữa
  • Là cậu không muốn cố gắng, đừng đổ lỗi cho trầm cảm
  • Cậu cứ kiếm việc gì làm cho khuây khỏa là xong ấy mà
  • Ai mà chẳng có lúc tâm trạng không tốt chứ, chỉ là tạm thời thôi
  • Tạm thời thôi
  • Là cậu đang tìm lý do ngụy biện thôi
  • Trầm cảm là bệnh bình thường thôi
  • Cậu tìm người nào đó nói chuyện đi
  • Cậu đi tiếp xúc với xã hội đi
  • Cậu cứ một mình nãi như vậy sẽ ngày càng tệ hơn thôi
  • Đừng sống trong bóng tối nữa

viet ve tram cam 1

Đợi đã…

Tôi muốn nói những người này vài điều.

Cậu nghĩ tôi không biết sao? Cậu nghĩ tôi muốn như vậy sao? Không phải tôi không làm, mà vì tôi không thể. Dù cho cả cơ thể hay tâm trí, tôi đều không làm được. Vì không có sức sống nên tôi sợ đám đông, sợ xã hội. Tôi thực sự không có sức sống đối với cuộc sống này. Không có sức sống đối với cả sinh mệnh, kể cả niềm vui cũng vậy.

Tôi không hề có mong muốn được thổ lộ. Đến cả nhu cầu ăn cơm tôi cũng không cần, thì tôi phải đi nói rằng tôi làm sao để giải những nỗi sầu này?

Cậu bảo tôi đừng ở trong bóng tối nữa. Nhưng tôi đã cạn kiệt năng lượng của mình chỉ để sống. Cậu bảo tôi dùng cái gì để bước ra bây giờ?

Tôi không biết thì cậu có biết không? 

Hôm nay tôi vẫn còn có thể đứng trước mặt cậu, duy trì được trạng thái này. Đối với tôi, đó là điều khó nhằn lắm rồi. Đừng yêu cầu phải làm thế nào để sống nữa. Đừng nói với tôi mấy cái giống như đạo lý thông não gì đó nữa. Cũng đừng trách tôi vì không đủ ý chí. Sức lực để chống lại căng thẳng của tôi quá yếu, tôi mãi mãi sống trong thế giới của tôi không bước ra được.

Cũng đừng hỏi tôi tại sao những người khấc đều sống tốt như thế, thế sao cậu lại không làm được?

Khó khăn lắm à?

Cậu không phải là tôi.

Cậu không biết rằng tôi là người không cam tâm hơn bất cứ ai khác.

Cậu không biết vì căn bệnh này mà tôi từ bỏ bao nhiêu thứ.

Cậu không biết tôi vốn dĩ cũng có thể sở hữa được nhân sinh.

Cậu chỉ nhìn thấy tôi không mặc quần áo tả tơi, ăn nói không ngọng, không có chứng cuồng loạn, không rơi máu và nước mắt.

Nó khác với hình ảnh của một bệnh nhân tâm thần mà cậu tưởng tượng.

Vì vậy cậu bảo,

tôi lập dị.

Nhưng cậu chả biết gì cả.

Thực ra tôi mỗi ngày đều vác những tàn khuyết này để bước tiếp. Tôi ngày nào cũng phải đấu tranh với chúng, mày chết thì tao mới được sống. Tôi đã bị chúng đánh bại nhiều lần. Tôi không giết chết được chúng. Cậu không hiểu, nên những gì cậu không hiểu đó vô cùng tàn khốc.

(Nguồn: Purple Corner)

viet ve tram cam 3

59 views