7 [Soul Knight Fanfiction VN] Sự báo thù của hiệp sĩ – Chương 1: Cho tất cả mới nhất

Đây là một câu chuyện fanfiction được lấy ý tưởng từ game Soul Knight rất hay được phát hành trên Android và IOS.

Vì người thương, hiệp sĩ trắng – Konai quyết tâm đi tìm vị kĩ sư huyền thoại để tìm cách đánh bại được tên quý tộc dành lại người anh yêu. Anh phải trải qua nhiều gian khổ để tìm một thứ có thể nó chưa hề tồn tại, nhưng đó lại là tia hi vọng cuối cùng. Anh đành phải chấp nhận số phận của mình là để cứu rỗi người anh yêu. Tượng trưng nhân vật Knight đi tìm kiếm Engineer.

The Soul of Knight
  • Chương sau:

Chương 1: Cho tất cả

Không thể nào, hắn lấy đâu ra những thứ vũ khí mạnh mẽ đó? Ta không thể gây tổn hại hay một vết xước cho hắn bằng thanh kiếm sắt ta tự hào bấy lâu trên con đường hiệp sĩ.

Trên tay hắn cầm một thanh kiếm khi chém phát ra những khối băng nhọn lạnh buốt, ta không thể bất cẩn để trúng một đòn nào. Bởi ta nhận ra một con chó không may trúng phải nó đã bị đóng băng ngay lập tức. 

Nếu chỉ thế thì ta còn xoay sở được, nhưng hắn có thứ gì đó như vòng tròn to lớn sau lưng. Và những vật gì đó biết bay trên không trung rồi nhả ra những tia sáng chết chóc, hủy hoại mọi thứ kể cả da thịt của ta. Hắn cứ liên tục kêu lên:

“Wifi Booster”

Và những thứ đó lại tấn công ta. Không có đến một sở hở khi những thứ đó cứ bao quanh hắn, ta vốn còn chẳng có thời gian chết để tìm điểm yếu. Chúng cứ tấn công từ xa và ta phải tránh liên tục, ta cảm thấy sự mệt mỏi qua từng thớ cơ. Hơi thở của ta đang dần gấp gáp, ta không nghĩ mình đủ sức để tránh thêm bao nhiêu phát nữa.

Cuối cùng ta cũng đã kiệt sức, những vật thể đó tập trung lại nhắm thẳng vào ta. Ta giơ thanh kiếm lên đỡ nhưng biết rằng nó có lẽ sẽ không có tác dụng. Ta đã thất bại và phải nhận lấy cái chết, nhưng ta không muốn thế, ta không phải chiến đấu cho ta.

“Dừng lại!”

Một giọng nói của ai đó, ta có nhầm không? Nó trông rất thân quen, ánh mắt mờ mờ vì mệt mỏi không nhìn rõ nhưng vẫn nhận ra, đó là em. Ta chiến đấu vì gì nhỉ? Là vì em – người ta yêu. Vậy nên ta không thể thất bại nơi đây, nhưng ta phải làm gì? Còn chẳng thể đứng lên được, trên người đầy rẫy những vết thương đau đớn như tê dại. Hoặc ta đang hoang tưởng trước lúc chết, nhưng ta không thể từ bỏ.

“Được rồi, tôi sẽ chấp nhận cưới anh khi tôi đủ tuổi! Vậy nên hãy tha cho anh ấy đi!”

Ta có nghe nhầm không? Em đang nói gì thế kia, ta chiến đấu không phải vì sự cam chịu như thế, em không được từ bỏ. Không còn cách nào khác, ta phải quên đi những nỗi đau mà mở to mắt ra.

Nỗi buồn không thể kể
Nỗi buồn không thể kể

“Fepica, em không được làm thế, không được từ bỏ.”

Em đang đứng trước mặt ta, trông ta thảm hại đến nhường nào. Nhìn khuôn mặt em trìu mến đáng thương trông như rất đau khổ.

“Konai, mọi thứ đã chấm dứt rồi, anh không cần phải cố gắng vì em như thế.”

“Thôi vậy, ta bao dung với kẻ yếu đuối như ngươi, vì cô ta nên ta tạm tha cho ngươi. Vậy nên đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa, kẻ yếu đuối.”

Ta không cam tâm như vậy, ta sẽ hét lên và tiếp tục tiến về phía trước, ta không quan tâm cái chết. Nhưng ta chưa kịp làm gì, đã ngã gục. Còn lại là cảm nhận được hơi nóng ấm áp từ một ai đó mà ta không thấy, có thể đó là em.

Thật  mơ màng, trong một căn phòng trống trải, ta tỉnh dậy với sự lạnh lẽo quanh đây. Ta còn thứ quan trọng phải làm nhưng toàn ta đau rát, những vết thương tuy đã được băng bó và chữa nhưng vẫn nhức nhói dai dẳng. Ta cảm thấy sự bất lực.

Ngồi dậy với bản mặt nhăn nhó trên chiếc giường mềm mại, ta thật đáng trách khi chối bỏ chiến trường để nghỉ ngơi. Nhưng dù giờ có quay lại, làm sao để đánh bại hắn được cơ chứ? Ta đã suy nghĩ hơn ngàn lần về nó nhưng cũng không có cách nào hữu dụng.

Becraca – Hắn là một tên quý tộc vô lại, hắn tham lam và độc ác. Hắn dùng quyền lực của mình ép buộc nhà Aprricot phải gả đứa con gái Aprricot Fepica cho hắn, dù cho em không bao giờ muốn như thế. Nhưng sức mạnh của hắn quá lớn, ta không thể đánh bại. Nhưng ta biết rằng hắn đột nhiên mạnh lên một cách vô lí, bằng những thứ vũ khí kì lạ từ đâu xuất hiện rất đáng ngờ. 

“Ah… anh tỉnh rồi sao? Konai!”

Một giọng nói ấm áp, từ ngoài của bước vào. Điều đó khiến ta giật mình. Người với mái tóc vàng óng ánh, khuôn mặt xinh đẹp với đôi mắt nhân từ.

Ta hơi giận dữ.

“Em không thể đồng ý chuyện đó được!”

Fepica im lặng, cúi gầm mặt xuống. Ta biết em lo cho ta nhưng mà ta vốn không muốn thế.

Đột nhiên, em ngước mặt lên, và với ánh mắt như thể có hi vọng trong u buồn.

“Anh có muốn cứu em không?”

Ta không hiểu được điều đó, bởi đó là điều ta đang làm bấy lâu nay.

“Em đã nghe lén được những thứ hắn ta sử dụng là thuộc loại ‘Máy Cơ Khí’, nếu chúng ta biết về nó, có thể anh sẽ có thể đánh bại được hắn ta.”

“Máy Cơ Khí?”

Đó là gì? Ta chưa từng nghe qua nó, nhưng nhắc đến cơ khí, ta cũng hiểu đôi chút. Những thứ máy móc phức tạp, khó hiểu và trừu tượng. Nhưng mà thứ đó thực sự khác hoàn toàn những thứ ta từng nhìn thấy. Nó không có bộ phận liên kết và những thứ đó có thể bay. Nó không hề giống có ma thuật tác dụng chút nào, ta không cảm nhận được ma thuật qua thứ kì quặc ấy.

“Một lần có người bạn ngoại quốc của cha em tới chơi, em từng nghe nói rằng, một kĩ sư thiên tài bỏ đi cơ thể xác thịt của mình để trở thành một bộ máy cơ khí. Nếu anh tìm được người đó, có thể sẽ giúp anh đánh bại được hắn.”

Tìm người đó ư? Một năm nữa là em mới đủ tuổi để cưới hắn, liệu trong một năm ấy ta có thể tìm ra được người đó kịp và trở về đây không? Ta còn không biết được người đó là ai nữa.

“Chỉ còn cách đó thôi anh, dù chỉ là tia hi vọng, em trông chờ nó từ anh – Konai.”

Em nói thế trong khi ta chẳng hề hay biết đến điều gì, liệu em có thực sự cảm thấy như thế không? Em trông chờ gì vào hi vọng nhỏ nhoi ấy cơ chứ? Nhưng ta không thể để em phiền lòng nữa.

“Được rồi, Fepica. em hãy cố gắng chịu đựng thêm một thời gian. Anh sẽ tìm bằng được người đó.”

Nói rồi, và đó là đêm cuối cùng ta và em trò chuyện. Nó chứa đựng mọi vui buồn chất chứa, những kỉ niệm gợi nhớ xa xôi. Dù sao, ta cũng phải trân quý nó.

Sáng hôm sau, ta gấp rút lên đường để tìm người kĩ sư ấy. Theo như em nói, ta có lẽ nên qua vương quốc bên kia trước để tìm thông tin. Nhưng ta luôn biết một điều rằng, chuyến đi này em không mong chờ nó thành công. Và em không hề quan tâm người đó có thật hay không. Chỉ mong sao ta đi khỏi nơi nguy hiểm cận kề đó. Em không bao giờ hiểu cho ta, thực sự.

Nhưng ta nghe được gì đó dù nhỏ nhẹ và âm thầm:

“Konai, em mong anh sẽ sống.”

75 views