7 Review Vật trong tay – Cực phẩm không thể bỏ qua, nam chính đáng thương hay đáng trách ? mới nhất

Nếu các bạn đang tìm một câu chuyện không theo những mô-típ cũ, nữ chính đầy lí trí thông minh thì tuyệt đối không nên bỏ qua Vật trong tay – siêu phẩm truyện ngôn tình ngược của tác giả Bối Hân. Một câu chuyện lôi cuốn, phân rõ ranh giới giữa mặt trời và mặt trăng, ánh sáng và bóng tối. Nay đã được chuyển thể, có cả phim lẫn truyện tranh nhé!

Thông tin sách

Tác giả: Tiên Chanh (Bối Hân)

Thể loại: Hiện đại, cường thủ hào đoạt, trước ngược nữ sau ngược nam, GE

Số chương: 99

Tên nhân vật: Hà Nghiên, Phó Thận Hành, Lương Viễn Trạch.

Lần đầu gặp gỡ – mở ra hàng loạt bi kịch

Vật trong tay là câu chuyện ngôn tình kể về Hà Nghiên – nữ chính đầy lí trí, xuất sắc, có chính kiến riêng của bản thân. 4 năm trước, trong đêm khuya, cô một mình lái xe tới nhà của vị hôn phu – Lưỡng Viễn Trạch nhằm cho anh một kinh hỉ bất ngờ.

Nhưng giữa đường lại gặp người bị thương, cô dừng xe muốn giúp đỡ, nào ngờ đó là ba tên tội phạm khét tiếng đang trên đường bỏ trốn đã được 30 ngày. Mục đích của chúng – cướp xe giết người, tuyệt không lưu dấu vết. May thay, một trong ba kẻ đó nảy lòng háo sắc, được sự đồng ý của Thẩm Tri Tiết, tên đó đưa cô vào xe và lấy mất lần đầu tiên của đời con gái, dưới tình huống thảm khốc trớ trêu ấy, cô quyết giữ sự tỉnh táo, giết tên đó bằng con dao thái Thụy Sĩ vốn chứa những kí ức ngọt ngào, dùng xe đâm bị thương một tên khác, thoát khỏi cái chết trong tích tắc, liền báo cảnh sát đưa kẻ cầm đầu Thẩm Tri Tiết vào ngục tối, xác định hắn lãnh án tử mới yên tâm. 

Nội dung 1

4 năm sau sự kiện kinh hoàng ấy, đương lúc cô hạnh phúc nhất, có công việc ổn định, có bố mẹ chăm lo, có sự kính mến của học sinh dành cho cô giáo, và đặc biệt là có một người chồng rất mực yêu thương, nuông chiều cô. Thì đó là lúc hắn xuất hiện – người đàn ông có diện mạo y chang Thẩm Tri Tiết, nay là chủ tịch tập đoàn Phó thị lừng lẫy – Phó Thận Hành. 

Hắn từng bước từng bước tước đoạt mọi ánh sáng rời khỏi cô, vũ nhục, chà đạp cô. Đầu tiên hắn cho thuộc hạ của mình cưỡng gian cô rồi quay video lại. Tiếp đấy, lấy tính mạng của bố mẹ, của chồng uy hiếp, bắt cô bồi hắn tiếp tục trò chơi mang tên trả thù máu lạnh tàn nhẫn. Hắn để cô đi tiếp khách, muốn “quan sát cô rơi vào tình cảnh bi thảm dốc sức chống chọi nhưng lại không thể làm gì, giống con chuột bị mèo vờn trước khi chết.” Nhưng cô tuyệt đối không để hắn được như ý, cô “cất giữ sự hoảng loạn hèn nhát vào một xó để đối mặt trực diện với mọi nỗi thống khổ và tra tấn“. Cô dùng sự thông minh để thoát được tên cầm thú béo mập – vị khách trong phút chốc.

Sau đó lao vào nhà vệ sinh nôn ẹo một bận vì kinh tởm, còn hắn, không biết tự lúc nào đã đứng nơi ngưỡng cửa giương đôi mắt khinh bỉ nhìn cô, từ trên cao nhìn xuống như Đấng Cứu Thế nhìn một con vật thấp hèn, buông lời cợt nhả đối với cô. Cô cười lạnh, ánh mắt đầy căm hận như loài sói hoang dã tiến gần tới hắn, níu cà vạt, áp môi mình vào môi hắn, điên cuồng càn quấy trong khoang miệng hắn, chỉ để hắn nếm mùi vị của gã đàn ông kia. Hắn nổi sát ý, muốn giết cô nhưng hắn lại muốn cô bị hành hạ hơn thế kia, không muốn dễ dàng kết thúc mạng sống của cô như vậy.

Cho nên hắn ép cô phục vụ mình, ép cô quỳ dưới thân hắn, cũng từ đêm đó hắn dần mê luyến thân thể cô. Sau nhiều lần như thế, hắn muốn khuất phục cô, muốn người phụ nữ lí trí tỉnh táo trong mọi thời khắc như cô phải thua hắn. Hắn bắt đầu nảy sinh những cảm xúc không tên với cô, không là thù hận, mà là chiếm hữu. Hắn không muốn cô nở rộ dưới thân người đàn ông khác cho nên hắn bắt cô li hôn với chồng.

Cô đồng ý, cô nhẫn nại và cam chịu chỉ để một khoảnh khắc nào đấy, sẽ đưa hắn cùng vào địa ngục. Cô bắt được những ý nghĩ, tình cảm khác lạ của hắn, cô lợi dụng lấy nó. Cô chú ý loại phụ nữ hắn thích, mưu tính hắn, biến thứ tình cảm khác lạ ấy thành tình yêu. Cô dịu dàng, cô hờn dỗi, cô nấu ăn, cô đánh hắn, lườm hắn, hắn đều chợt thấy hạnh phúc. Dù biết, những gì hắn thấy, chỉ là cô muốn hắn thấy, cô khống chế cảm xúc của mình, giấu toàn bộ hận ý, nói dối mặt không đổi sắc, tim không nhảy loạn. Dù biết, cô đối với hắn hoàn toàn là muốn hủy hoại, muốn kéo hắn vào địa ngục, nhưng làm sao bây giờ ? Hắn yêu cô mất rồi.

Hắn rõ cô láo lường, nhưng hắn vẫn vô tình, vẫn cố ý trầm luân vào đó. Nếu cô muốn lấy mạng mình, hắn vẫn đặt dao vào tay cô. Nhưng quá khứ hãy còn đó. Từ đầu đã là sai, quá trình không thể nào đúng. Dù hắn đối với cô là hối lỗi, là dịu dàng.

Nội dung 2

Còn một người chồng hết mực yêu thương vợ, chắc chắn sẽ không cho phép vợ chịu những nỗi khuất nhục như vậy, đặc biệt là một người cực phẩm như Lương Viễn Trạch, anh tìm đến Phó thị, mắng chửi Phó Thận Hành, định ra tay đánh hắn, nhưng một người sinh ra trong ánh hào quang của thiện lương, tuyệt không thắng nổi kẻ lớn lên ở dưới đáy xã hội.

May mắn, cô đến kịp thời, người đàn ông nào há có thể kìm được lòng trước nước mắt người phụ nữ mình yêu chứ ? Hắn cũng vậy, hắn để cô đưa Lương Viễn Trạch đi, nhưng ngay sau đó lại sai người lấy ngón tay đã chỉ vào hắn của Viễn Trạch. Nhưng rồi, bác sĩ bảo chỉ cần tìm được đốt ngón tay ấy, thì sẽ có thể nối lại, cho nên, phút chốc, cô lại tìm đến. Hắn lại lần nữa không cầm được lòng, sai thuộc hạ trả đốt ngón tay của Lương Viễn Trạch cho cô, ấy vậy mà ông trời rất thích trêu ngươi, dưới bánh xe trên đường cao tốc vào đêm đen tối như mực, tìm thấy rồi ! Đốt ngón tay ấy, nhưng lại không dùng được nữa…

Phó Thận Hành, hay lúc này, nên gọi hắn là Thẩm Tri Tiết, hắn tàn nhẫn, đa nghi nhưng lại lựa chọn đặt bông hồng có gai Hà Nghiên vào trong tim mình, chọn lựa đưa điểm yếu lớn nhất của bản thân dâng lên trước mặt cô. Vào thời khắc sinh tử, hắn không một mình trốn chạy mà tìm cô, bảo vệ cô, đưa tấm lưng mạnh mẽ bảo bọc cô vào lòng. Nhưng người cô nhớ đến, gọi tên lại là Lương Viễn Trạch. Hắn nhẫn nhục, chịu đựng, ủi an, khích lệ thậm chí đồng ý trả cô về khoảng trời tự do trước đó chỉ mong cô đừng chết, đừng như vậy mà không còn hiện hữu tại thế giới vốn mang độc một sắc đen của hắn. 

Đúng, hắn ích kỉ, độc ác, xấu xa, nhưng chí ít tình yêu hắn đối với cô là chân thật, chỉ là hắn dùng không đúng phương thức mà thôi. 

Nên, hắn trở nên ích kỉ hơn, và tại thời khắc biết cô có thai, hắn trăn trở, cuối cùng vẫn ép cô loại bỏ kết tinh tình yêu trân quý của cô với người cô yêu – Lương Viễn Trạch. Điều đó càng khiến cô hận hắn.

Hắn yêu cô, nhiều hơn những gì mà chúng ta nghĩ, hắn chưa từng cầu xin người khác, nhưng lần đầu tiên hắn cầu xin nhận lại chỉ là lừa dối, đớn đau. Có lẽ, tôn nghiêm một đời của hắn, khổ đau một kiếp của hắn, hối hận của cả nhân sinh hắn, đều vì cô mà dùng hết mất rồi. 

Mọi lời nói, hành động sau này của Thận Hành đã đánh động trái tim tôi, nhưng với Hà Nghiên thì không. Bởi tâm can cô đã triệt để đau đớn, cô đã căm thù hắn đến tận xương tận tủy mất rồi…

Suy nghĩ

Nhiều bạn nói, Phó Thận Hành – Thẩm Tri Tiết không xứng làm nam chính, thế Lý Thừa Ngân, Mộ Dung Viêm lại thế nào ?Cả ba người đều vì ánh sáng của đời mình mà cuối cùng chìm trong đau khổ, tiếc hận. Nhưng đó chỉ vì yêu. Không yêu lấy đâu ra cảm xúc đớn đau, dằn vặt ấy ? 

Lý Thừa Ngân khi tình yêu của hắn đối với Tiểu Phong chưa đủ lớn thì hắn cũng lợi dụng, lừa gạt nàng, hại cả gia đình, người thân, cả Tây Lương của nàng đó thôi.

Mộ Dung Viêm khi chưa nhận ra tình yêu với Tả Thương Lang cũng hành hạ nàng, tra tấn, hủy đi đứa con chưa thành hình của nàng, phế nàng vì Khương Bích Lan còn gì ?

Cho nên khi Phó Thận Hành làm vậy với Hà Nghiên, khi hắn chưa yêu cô, độc ác, tàn bạo, nhưng, thử đặt mình trong vị trí của Giản (Tư Cần) trong Ám Dục, Nam Dạ Tước làm vậy với Giản sao lại được nhiều người thương tới thế ?

Đúng, phải thừa nhận Phó Thận Hành – Thẩm Tri Tiết không xứng nhận được tình yêu của Hà Nghiên, nhưng anh cũng không có đáng để bị trao cho nhiều căm ghét đến từ độc giả nhiều như vậy. Hơn nữa anh cũng đã nhận được bão gieo từ gió của anh rồi. 

Nhân vật Phó Thận Hành – Thẩm Tri Tiết

Rất nhiều độc giả cho rằng, anh chính là đệ nhất tra nam, nhưng tôi lại không nghĩ như thế. “Thẩm Tri Tiết từ nhỏ không được cha công nhận, lại có người mẹ vô tâm, cô độc lớn lên trong khu ổ chuột rách nát tồi tàn. Mười ba tuổi, hắn đã trở thành một kẻ côn đồ biết liếm máu trên mũi dao, lăn lộn dưới đáy xã hội mà sống.” Với hoàn cảnh như thế, mọi thiện lương, tính người của anh đã cặn kẽ bị bóp sạch.

Nhưng anh lại yêu một người con gái, và rồi, anh mưu cầu tình yêu cho mình, dù tình yêu ấy mù quáng, cố chấp, thậm chí đáng khinh, ghê tởm trong mắt người khác. Nhưng anh vẫn muốn níu giữ, bởi lưu luyến từng cái ánh mắt, từng cái nụ cười cô dành cho anh, dù biết đó chỉ là huyễn hoặc như khói mù sương mây, như hoa trong gương, trăng dưới nước, và mặc dù anh rõ lựa chọn ấy khiến tất cả đều thương đau, nhưng chỉ có như thế, chỉ có ích kỉ như vậy anh mới được gần người mình yêu lâu thêm một chút mà thôi.

Và đến cuối cùng anh cũng nhận ra bản tính thối nát của mình, anh đã quay đầu, anh dùng cái chết để tạ lỗi với cô cũng là để cô giữ lại đứa con có thể mang bóng hình anh. Một con hổ cô độc ngạo nghễ, vì cô mà cúi đầu, vì cô mà nguyện nhảy vào hố lửa dù biết đó là vạn kiếp bất phục. 

Ở tình yêu Phó Thận Hành dành cho Hà Nghiên, tôi hao hao thấy được tình yêu của Gia Ngộ dành cho Triệu Mai, đặc biệt khi anh nói “A Nghiên, đừng nhìn lại, tiến thẳng về phía trước, đừng bao giờ nhìn lại.” Tôi cũng thấy hệt tình yêu của Nam Dạ Tước dành cho Dung Ân, đều chiếm hữu, độc quyền hệt cách Thẩm Tri Tiết từng làm. Nhưng chỉ giống chút ít mà thôi, bởi anh dành cho cô, là tình yêu ti tiện nhưng cũng đầy vị tha chỉ có duy nhất trên đời. 

Tôi đã khóc ở hai chương cuối truyện, không vì Hà Nghiên mà vì Tri Tiết. Bởi anh thực sự rất tội nghiệp, dù biết điều anh đã làm với Hà Nghiên là không thể tha thứ, nhưng ít nhất vẫn có thể hiểu được phần nào.

Nhân vật Hà Nghiên

Hà Nghiên là nữ chính gạt bỏ khái niệm ‘nữ cường’ mà tôi vẫn hằng suy nghĩ và tìm kiếm. Trước kia, nữ cường là gì? Tôi sẽ không do dự mà chỉ báo tên Nich Tịch hay Mặc Sênh, họ văn võ đều chu toàn, thông minh giỏi võ, lợi hại trong triệu người mới tìm được một. Nhưng bây giờ, nữ cường với tôi chính là kiểu người ý chí kiên định, trước sau như một, tỉnh táo mọi thời mọi khắc, lí trí quyết đoán trong mọi lựa chọn như Hà Nghiên.

Tại thời khắc lâm vào ranh giới giữa cái chết và sự sống, thì vẫn giữ vững bình tĩnh, gạt bỏ đớn đau mà thắng cuộc, trở về cuộc sống hạnh phúc. Lúc bị cưỡng gian quay video, lúc tận mắt chứng kiến chồng bị chặt đốt ngón tay, lúc bị ép bỏ đứa con hằng mong chờ lại vẫn vật dậy được, chỉ vì so với tôi, với bất kì ai trên đời, thậm chí là phái mạnh, chị còn mạnh mẽ hơn cả.

Tôi vô cùng khâm phục ý chí đầy kiên định của Hà Nghiên. Cũng chính vì thế mà chị khiến cho nam chính vừa yêu vừa hận. Tuy nhiên, vì sự mạnh mẽ đến cùng cực ấy, đã khiến cho bản thân tôi như quên mất chị cũng biết đau. Đến khi chị nói, chị căm phẫn hét lên với hắn, chị muốn hắn chết, tôi mới nhớ dù mạnh mẽ, lí trí nhưng vẫn là phụ nữ. Đến khi chị lặng người, hờ hừng nhìn quanh, một cái chớp mắt, một cái nụ cười, dù là nhợt nhạt hoặc là cho có đi nữa cũng không hề biểu hiện, tôi mới nhớ, chị không phải người sắt, chị cũng có tâm, mà tại thời khắc kia, tâm chị đã hóa tro tàn.

Nếu tôi là nữ chính, tôi cũng sẽ hận nam chính, sẽ muốn kéo anh về địa ngục, và đương nhiên, sẽ CHẲNG BAO GIỜ YÊU ANH. Nhưng tôi không phải. Tôi chỉ là kẻ qua đường chứng kiến sự việc, cảm thông, tội nghiệp cho Hà Nghiên. Đồng thời cũng nhận ra những góc khuất về con người hắn – Thẩm Tri Tiết khi Hà Nghiên chưa từng đoàng hoàng buông bỏ định kiến để nhìn hắn lấy một lần. 

Và từ đầu đến cuối, Hà Nghiên chưa bao giờ yêu Tri Tiết, đó là điều chắc chắn. Nhưng khi đọc được lá thư của Tri Tiết gửi, chị đã khóc ! Bởi có lẽ, dầu dì đi nữa, đó là người đàn ông từng bảo vệ chị, người đàn ông là cha ruột của đứa bé trong bụng chị. Tôi mừng rằng Hà Nghiên không hề và chưa từng yêu Tri Tiết. Nhưng tự nhiên đọc tới đoạn đó, tôi lại cảm thấy khá vui thay cho anh, không hiểu nữa. Phải chăng là bởi trong chị cũng có một tình cảm khác dành cho Tri Tiết mà không phải là hận thù ?

Trích dẫn

  • Quên mọi chuyện đi, được không? Xin em, Hà Nghiên, quên chuyện trước kia đi, chúng ta hãy coi như vừa mới quen biết.
  • Hà Nghiên, rốt cuộc em muốn tôi phải làm gì mới có thể buông bỏ quá khứ?
  • A Nghiên, em nói đúng, tất cả mọi thứ liên quan đến chúng ta đều sai trái.
  • A Nghiên, tôi bằng lòng, sẵn sàng dùng cái chết để chấm dứt mọi sai lầm, trả lại cuộc sống bình yên cho em.
  • A Nghiên, em bảo lớn lên nó sẽ giống ai? Là con gái hay con trai nhỉ?
  • A Nghiên, đừng nhìn lại, tiến thẳng về phía trước, đừng bao giờ nhìn lại.
  • A Nghiên, chúng ta đã lĩnh giấy đăng ký kết hôn, đời này em là vợ của anh.
  • A nghiên, đừng mong tôi chết như vậy.
  • A Nghiên, tôi muốn ở bên em suốt đời.
  • A Nghiên, xin lỗi, xin lỗi vì đã gây tổn thương cho em.
  • A Nghiên, tôi vẫn đê tiện nhưng lại nhát gan và  yếu đuối hơn trước.
  • A nghiên, A Nghiên, A Nghiên, A Nghiên, A Nghiên. Tôi gọi đi gọi lại tên của em, hy vọng có thể nhớ thêm chút ít, có thể giúp tôi trên con đường xuống hoàng tuyền.
  • ” “Em nói không sai, chính xác là tôi không biết yêu là gì, bởi vì từ nhỏ không có ai dạy tôi. Không ai nói cho tôi biết thế nào là tôn trọng, thế nào là trân quý, thế nào là che chở, thế nào là tin tưởng. Tôi chỉ được học tranh đoạt, lợi dụng, lừa gạt và phản bội.”  “
  • ” Hắn đã từng dâng trọn trái tim trước mặt cô, hèn mọn cầu xin cô dạy cho hắn biết tình yêu là gì: “A Nghiên, em hãy dạy cho tôi biết yêu là gì đi. Tôi sẽ học dần dần.” Nhưng cô không chấp nhận, không chịu dạy cho hắn biết thế nào là yêu mà dùng hành động thực tế nói cho hắn biết thế nào là lừa dối, thế nào là căm hận, thế nào là mộng tưởng hão huyền. “

gf fdsv dfew dsdv

Khi đọc những câu “Em nói không sai, chính xác là tôi không biết yêu là gì, bởi vì từ nhỏ không có ai dạy tôi”, rồi “Em dạy cho tôi, A Nghiên, em hãy dạy cho tôi biết thế nào là yêu đi, tôi sẽ học dần dần “, và “Yêu là gì? A Nghiên, em đâu có dạy tôi.” mỗi lần như thế, mỗi câu như vậy, tim tôi đều quặn thắt đau, có lẽ tâm can tôi, không biết tự lúc nào, đã thay Hà Nghiên thương anh, yêu anh mất rồi.

Lời kết

Trước kia tôi vô cùng trăn trở với chuyện tình này, không biết có nên đọc hay không, bởi nội dung truyện và cho rằng nam chính quá cặn bã khi chưa đọc, nhưng cuối cùng vẫn buông bỏ định kiến để thử lọt hố nhưng nào ngờ truyện thực sự rất tuyệt, văn phong có lối, nội dung rành mạch rõ ràng, là một fan ngôn mà bỏ lỡ chắn chắc sẽ hối tiếc.

Truyện kết thúc với cái chết của Thẩm Tri Tiết, Hà Nghiên và Lương Viễn Trạch được ở bên nhau, nuôi nấng đứa con mà Thẩm Tri Tiết dùng tính mạng để đổi. Đó cũng là dấu chấm đẹp đẽ nhất cho tất cả, con của nam chính sẽ được sinh sống và lớn lên tại thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian ngập ánh sáng.

Cuối cùng, bạn thấy nam chính đáng thương hay đáng trách ?

Bảo Bảo thấy tội nam chính quá, Bảo Bảo đau lòng quá, lí trí của Bảo Bảo nói nam chính cặn bã, nhưng tâm can lại không thể ngừng xót thương cho anh T.T

407 views