7 Kinh nghiệm từ công việc và câu chuyện rắc muối nơi công sở mới nhất

Công việc là một thứ gì đó rất thú vị đối với một đứa sắp ra trường như mình. Mình từng làm nhiều công việc bán thời gian trong suốt khoảng thời gian học đại học, phát tờ rơi, làm việc tại quán ăn, bán hàng online, và kiếm tiền online qua những trang web và sàn thương mại điện tử.

Năm nay mình 22 tuổi, cũng khá già rồi, không hiểu sao mình lại nghĩ như vậy nhưng mình luôn cảm thấy bản thân mình gần như không còn thời gian để dong ruổi theo những thứ hão huyền trên màn ảnh nữa, phải làm gì đó để cuộc sống này ngày càng có ý nghĩa hơn đối với mình.

Mình là một đứa rất yêu tiền, thú thật là vậy. Và mình cũng ham kiếm tiền đến mức quên ăn quên ngủ, và quên luôn sức khỏe mà mình đã được ban tặng bởi bố, mẹ, chính bản thân mình, và yếu tố nào đó nữa mà I do not know.

công việc ý nghĩa
công việc ý nghĩa

Công việc ý nghĩa đầu tiên

Từ trước đến giờ mình chưa từng làm việc ở môi trường công sở, nhưng bản thân mình thấy rất may mắn trong quãng thời gian năm mình 22 tuổi, mình có cơ hội đi làm tại môi trường đó. Mình theo học ngành Quản trị kinh doanh tại một ngôi trường tỉnh lẻ, không liên quan lắm nhưng sau này mình nhận ra rằng, nếu đã mất thời gian, công sức và tiền bạc cho việc học, hãy đầu tư vào những nơi chất lượng nhất, để sau này chúng ta không phải than phiền về bất cứ điều gì.

Do tính chất ngành học, nên khi bắt đầu bước chân vào môi trường công sở, tiếp xúc với những người ở vị trí cao, từ quản lý, sếp, đến giám đốc, cách họ xử lý vấn đề, quản lý nhân viên đến phương thức họ giao tiếp với nhau được mình ghi nhớ khá rõ ràng.

Cho đến hiện tại, khi mình đã không còn làm việc tại đó nữa, nhưng mình vẫn rất hào hứng khi nhớ về nơi mà mình đã làm việc 12 tiếng đồng hồ trên ngày, vẫn nhớ đến những người đã mắng, trách mình khi mình làm việc không đạt yêu cầu, chính nhờ có họ, mình trưởng thành hơn mỗi ngày, và họ giúp mình có cái nhìn tích cực hơn về cuộc sống, và xây dựng một thái độ cầu tiến hơn.

Sự ngáo ngơ lần đầu đi làm

Nếu mọi thứ suôn sẻ, có lẽ chúng ta sẽ thiếu đi chút “muối” cho cuộc sống này, và những kỷ niệm đôi khi sẽ bị nhạt nhòa theo thời gian. Nhưng mình đã kịp ngăn sự suôn sẻ đó lại, thực ra cũng mong mọi thứ dễ dàng nhưng thực tế lại tạt một gáo nước lạnh vào mình, mọi thứ khó khăn ngay ngày đầu tiên đi làm.

Ngày đầu tiên ấy, bằng sự ngáo ngơ ngoài sức tưởng tượng, mình đã nhẹ nhàng làm chiếc vé gửi xe biến mất, cộng thêm combo mất giấy tờ xe trước đó, và rồi một chú bảo vệ hơi hơi dữ dằn đã giữ chiếc xe mình lại. Và lần đó, mình đã khóc hết nước mắt và cắm lại chiếc chứng minh thư của mình để chuộc xe về. Thật may là ông chú đó đã tha cho con bé tội nghiệp như mình, và chấp nhận việc cắm chứng minh thư.

Ngày đi làm thứ 3, một chiếc não đơ tiếp tục đeo bám mình, lần này mình làm mất chìa khóa tủ đồ, và rồi công cuộc phá khóa tủ lại tiếp tục diễn ra, nghĩ cũng trách bản thân sao não cá vàng quá, nhưng qua rồi, và nhờ lần đó nên lại quen biết thêm những người bạn mới.

Tim viec lam timviec365.vn
Tim viec lam timviec365.vn

Tiếp tục rắc muối

Mọi thứ có vẻ đã sóng yên biển lặng hơn cho tới khi mình vô tình nhìn thấy những người khác đi những đôi dép siêu cute đi làm. Những ngày mình đi làm trời mưa tầm tã, thực sự không muốn làm bẩn đôi giày màu trắng mà mình suốt ngày nâng niu, nên mình đã đánh liều đi dép đi làm (công ty mình yêu cầu đi giày, nhưng mình không biết quy định đó).

Ngày đầu tiên đi dép, để tránh mọi vận xui mà mình gặp trước đó, mình nhẹ nhàng mang thêm cả đôi giày thân thương của mình, để lỡ nếu không được vào công ty thì còn chạy vô một góc mà xỏ chiếc giày vô. Ngày đầu tiên trot lọt, nên ngày thứ hai mình tiếp tục combo quần xắn ống cộng dép da của bố.

Đúng là người tính không bằng trời tính, ngày thứ hai này mình bị đuổi thẳng cổ ra cổng. Não nảy số bày ra đủ cách để vào công ty, nhưng mấy chú bảo vệ hơi khó tính găm cái mẹt mình lại, đuổi lần hai không thương tiếc. Cuối cùng, mình đã đi đổi dép lấy giày cho một cô cùng công ty mà mình chẳng hề quen biết, số mình trời vẫn thương, nên cô ấy đã cho mình mượn đôi giày cao gót, và mình chót lọt qua hàng bảo vệ. Thật may mắn!

khởi đầu khó khăn
khởi đầu khó khăn

Tủi thân vì vất vả

Thực ra đi làm rồi, mới biết bố mẹ đã vất vả nuôi mình ăn học ra sao. Những ngày tháng sau đó mình trân trọng mọi thứ hơn, biết yêu thương, chăm lo cho bố mẹ hơn, và quý trọng những đồng tiền mình làm ra hơn.

Trước đó mình cũng không phải làm gì nhiều, đi học đại học 4 năm, ăn ngủ qua ngày và tới trường, cũng không phải thức đêm thức hôm, nói chung mình có một cuộc sống khá nhàn hạ. Nên tới khi đi làm đêm, làm 12h/ ngày, mình thực sự sốc và gầy đi, mình không tưởng tượng được cảnh mọi người chen chúc nhau để lấy đồ đi ăn, cũng không biết là một đêm sẽ dài đến vậy.

Mình gần như kiệt sức sau mỗi ca làm, mắt gần như sụp xuống. Tới khi về tới nhà, mình vẫn cày cuốc bài tập trên lớp, nên mình hiểu hơn giá trị của việc đánh đổi sức khỏe lấy tiền. Và tới hiện tại, mình càng hiểu sâu về điều đó.

làm việc chăm chỉ hơn
làm việc chăm chỉ hơn

Sự so sánh

Khi được làm việc với nhiều người khác nhau về trình độ, mình hiểu được tại sao người này lại có được vị trí này, trong khi người khác lại không. Khoảng cách về học vấn đôi khi chỉ là một rào cản nhỏ, khoảng cách về tính trách nhiệm mới là khoảng cách thực sự phân cấp các vị trí khác nhau trong công ty.

Mình thường khá tò mò về những vị trí cao trong công ty, nên khi có cơ hội được tiếp xúc, nói chuyện với họ, mình thường hỏi họ về cách họ có được vị trí đó. Họ chỉ cười và không nói gì thêm. Điều đó thực sự đẩy mình vào công cuộc tìm hiểu.

Mãi về sau này, khi quan sát cách họ làm việc, cách họ xử lý vấn đề, mình mới nhận ra rằng họ thực sự khác biệt với phần đông còn lại như thế nào.

  • Họ không đứng núi nọ trông núi kia như đại đa số công nhân, vì công nhân ngoài tiền và chế độ phúc lợi cao ra, họ chẳng hề quan tâm đến công ty mà họ đang làm việc hàng ngày.
  • Người giữ vị trí cao thường có trí tuệ cảm xúc rất cao, họ ít khi tức giận, họ dùng lý trí để giải quyết công việc, không để cảm xúc ảnh hưởng đến quyết định của họ.
  • Họ chăm chỉ hơn bất kỳ người công nhân nào. Mình nhớ trong khoảng thời gian nghỉ giải lao, mọi người đều chọn cho mình một chỗ để tán gẫu, nhưng vì không đủ hàng để xuất đi, các anh chị staff đã ngồi làm phần công việc đó thay cho công nhân trong suốt khoảng thời gian nghỉ.

Phần kết

Trước nay mình luôn tin tưởng một điều rằng “Nếu bạn làm việc chỉ vì tiền, thứ bạn nhận lại chỉ có tiền mà thôi”. Mặc dù xuất phát điểm của chúng ta đều bắt đầu từ tiền, nhưng nếu chúng ta cống hiến và tận tâm đối với nơi mà chúng ta làm việc, chúng ta sẽ nhận được nhiều thứ giá trị hơn cả tiền.

31 views