37 ĐÓNG VAI NHÂN VẬT THỦY KỂ LẠI CÂU CHUYỆN CUỘC CHIA TAY CỦA NHỮNG CON BÚP BÊ mới nhất

Nhằm giúp các em có thêm kiến thức về văn bản Cuộc chia tay của những con búp bê, đồng thời rèn luyện kể lại câu chuyện dưới điểm nhìn của nhân vật, kulturbench.com mời các em tham khảo tài liệu văn mẫuĐóng vai bé Thủy kể lại truyện Cuộc chia tay của những con búp bê dưới đây. Chúc các em học tập vui vẻ!

2.1. Mở bài

Giới thiệu bản thân với tư cách là Thủy – nhân vật em gái trong câu chuyện Cuộc chia tay của những con búp bê) – xưng tôi/em.

Bạn đang xem: Đóng vai nhân vật thủy kể lại câu chuyện cuộc chia tay của những con búp bê

2.2. Thân bài

Hoàn cảnh gia đình: bố mẹ ly hôn, phải xa anh trai, cùng mẹ về quê sống.Mẹ yêu cầu chia đồ chơi với anh Thành, anh trai quyết định để hết đồ chơi lại cho Thủy.Thủy và anh trai tần ngần về việc để Vệ Sĩ ở lại cùng anh hay đi cùng Em Nhỏ.Thủy nhớ lại những kỉ niệm ngày thơ bé cùng anh trai (cùng nhau đi học về, vá áo giúp anh, trang bị cho Vệ Sĩ gác cho anh ngủ…)Trên đường đến trường, Thủy tần ngần, cố gắng ngắm nhìn những sự vật xung quanh lần cuối.Khi đến trường, Thủy cố ngắm nhìn ngôi trường và hoài niệm những kỉ niệm trước đây.Thủy vào lớp, chia tay cô giáo và các bạn, đồng thời nói với mọi người chuyện mình sẽ không được đi học nữa. Không khí chia tay vô cùng đau xót.Khi trở về nhà, Thủy sững sờ khi phải lập tức lên xe theo mẹ về quê. Trong giây phút đó, em quyết định Vệ Sĩ lại cho anh trai dù rất đau buồn. Thủy hẹn anh nếu rách áo hãy tìm đến để em vá lại cho.Khi sắp lên xe, Thủy quyết định để trả Em Nhỏ lại cho anh trai để hai chú búp bê không phải xa nhau.Thủy dặn anh trai không bao giờ tách hai chú búp bê ra khỏi nhau.

2.3. Kết bài

Suy nghĩ, cảm nhận và mong muốn của Thủy sau khi xa anh, xa bố theo mẹ về quê.

3. Bài văn mẫu

Đề bài: Đóng vai bé Thủy kể lại truyện Cuộc chia tay của những con búp bê

Gợi ý làm bài

3.1. Bài văn mẫu số 1

Khi anh tôi dắt tôi đến trường, tôi nép bên cành cây để lén nhìn mọi vật. Tôi cố đưa mắt nhìn những cảnh vật quen thuộc: những ô ăn quan vẽ trên gạch, những tấm bản tin, để khắc sâu vào trong tâm trí, biết đâu sau này tôi không được nhìn thấy nữa. Tôi nghẹn ngào, bật khóc thút thít. Đột nhiên, cô Tâm gọi tên khiến tôi giật mình. Tôi bước vào lớp để tạm biệt cô Tâm, bạn bè. Tôi nức nở và không thể nói hết lời. Cô ôm lấy tôi và nói:

– Cô biết chuyện rồi. Cô thương em lắm!

Nói rồi cô quay xuống lớp:

– Bố mẹ bạn Thuỷ bỏ nhau. Thuỷ phải xa lớp ta, theo mẹ về quê ngoại.

Những tiếng “ồ” kinh ngạc vang lên. Cả lớp sững sờ. Mấy đứa bạn thân mà ngày nào cũng sát vai nhau trong mấy năm qua khóc thút thít, các bạn bỏ chỗ ngồi đến nắm chặt tay tôi, tôi cảm động lắm.

Cô Tâm gỡ tay tôi, đi lại phía bục và lấy cây bút cùng với chiếc bút máy nắp vàng rất đẹp, đưa cho tôi và nói:

– Cô tặng em. Về trường mới, em cố gắng học tập nữa.

Dù rất muốn nhận nhưng tôi đặt vội lên bàn, tôi không dám nhận. Tôi nói:

– Thưa cô, em không dám nhận em không được đi học nữa.

Cô sửng sốt và hỏi tôi:

– Sao vậy?

– Nhà bà ngoại em ở xa trường học lắm. Mẹ bảo sẽ sắm cho em một thúng hoa quả để ra chợ ngồi bán – Tôi trả lời.

Cô giáo tái mặt và nước mắt giàn giụa. Lũ bạn cũng khóc mỗi lúc to hơn. Tôi muốn ôm chặt cô và các bạn cả ngày, tôi không muốn rời xa họ. Nhưng tôi sợ ảnh hưởng đến giờ học, tôi nức nở tạm biệt mọi người. Rồi anh tôi dắt tôi ra khỏi lớp. Tôi cảm thấy lòng mình đau xót, thật là không thể tin nổi. Tôi thầm ước chuyện này là mơ.

Xem thêm: Bài Thu Hoạch Chính Trị Hè 2016 Của Giáo Viên Tiểu Học, ️ Bài Thu Hoạch Chính Trị Hè 2017

3.2. Bài văn mẫu số 2

Tôi là Thủy, một cô bé lớn lên trong gia đình khá giả. Tôi có một người anh trai vô cùng yêu thương mình, và tôi cũng rất quý mến anh ấy. Tên của anh ấy là Thành.

Từ nhỏ, tôi và anh Thành luôn yêu thương và ở bên cạnh nhau. Chiều nào chúng tôi cũng đi học về cùng nhau. Mỗi khi học bài, có gì không hiểu thì anh trai tôi luôn sẵn sàng giải đáp. Có lần anh trai tôi đi đá bóng làm rách áo nên không dám về nhà, thế là tôi đã mang kim chỉ ra tận sân bóng vá áo cho anh. Mọi người xung quanh ai cũng khen anh em tôi luôn biết quan tâm cho nhau.

Ấy vậy mà, một ngày tin dữ lại đến với gia đình tôi. Bố và mẹ quyết định không sống cùng nhau nữa. Vậy nên tôi sẽ phải cùng mẹ về quê sống, xa rời bố và anh trai. Sau khi biết tin ấy, đêm nào tôi cũng bật khóc tức tưởi, đến sưng cả hai mắt. Không có lúc nào tôi ngừng cầu nguyện rằng đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. Nhưng rồi thời gian cứ trôi đi mà chẳng có dấu hiệu nào để tôi tỉnh giấc cả.

Thế rồi, một buổi sáng nọ, mẹ bảo anh em tôi hãy chia đồ chơi ra đi. Đồ chơi của chúng tôi chẳng có gì nhiều. Và chúng tôi cũng chẳng muốn chia ra để làm gì. Bởi lúc ấy, tôi và anh trai đang chìm trong sự đau khổ của chia li. Thế rồi, anh trai quyết định để hết đồ chơi lại cho tôi. Tôi cảm động và thương anh lắm. Nhưng tôi chợt nhận ra không thể làm như vậy được, vì nếu không có Vệ Sĩ thì anh sẽ lại nằm mơ thấy ác mộng mất. Nhưng lại cũng không thể tách Vệ Sĩ và Em Nhỏ ra được, như vậy sẽ tội nghiệp lắm. Càng suy nghĩ, mọi chuyện lại đi vào bế tắc.

Trong lúc ấy, anh Thành quyết định dẫn tôi đến tạm biệt trường học. Trên đường đến trường, nhìn những cảnh vật thân thuộc mà lòng em đau nhói. Chưa bao giờ em thấy con đường này ngắn đến thế, bởi em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ không được trở lại nơi này nữa. Đến trường, nhìn khắp sân trường, những cột cờ, gốc cây, tấm bảng tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối những tháng ngày đã qua. Không chỉ bởi vì tôi sẽ không được quay lại thăm trường nữa, mà còn bởi vì từ bây giờ tôi sẽ không được đi học nữa. Khi biết điều đó, cô giáo và bạn bè ai cũng rất buồn. Thế nhưng biết làm sao bây giờ, mọi chuyện đã được sắp xếp hết rồi mà. Sợ ảnh hưởng đến lớp học, tôi vội chạy ra khỏi trường.

Vừa về đến nhà, tôi nhìn thấy một chiếc xe tải đỗ trước cổng. Mấy cô chú hàng xóm đang giúp mẹ tôi vác đồ lên xe. Tôi ngạc nhiên đến như người mất hồn, mặt tái xanh như tàu lá chuối. Thế rồi, trong khoảnh khắc đó, tôi vội chạy vào nhà, mở thùng đồ chơi ra, lấy Vệ Sĩ ra, đặt chúng cạnh nhau trên giường của anh Thành. Và dặn dò:

– Vệ Sĩ thân yêu ở lại nhé! Ở lại gác cho anh tao ngủ nhé! Xa mày, con Em Nhỏ sẽ buồn lắm đấy, nhưng biết làm thế nào.

Rồi tôi lại vội dặn anh:

– Anh ơi! Bao giờ áo anh có rách, anh tìm về chỗ em, em vá cho, anh nhé.

Rồi đi theo mẹ lên xe. Thế nhưng, đi được một đoạn, tôi lại quay lại, đưa cho anh trai Em Nhỏ, và dặn anh không bao giờ để Em Nhỏ và Vệ Sĩ xa nhau. Bởi tôi không muốn chúng phải chịu nỗi đau khổ như tôi và anh trai. Thế rồi, tôi quay lại, lên xe, theo mẹ về quê.

Trên suốt con đường đi, tôi ngồi thừ người ra, im lặng rồi nức nở khóc. Tôi chỉ ước gì mọi chuyện không phải là sự thật. Mẹ sẽ không quay về quê nữa, cả nhà sẽ lại đoàn tụ cùng nhau như ngày xưa. Thế nhưng, mọi chuyện đã không thể thay đổi được nữa rồi. Tôi mong răng, rồi sẽ sớm được gặp lại anh trai, được gặp lại bố ở một ngày không xa.