37 Bài viết tập làm văn số 2 – ngữ văn lớp 8 đề 3: Kể một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng, Sau đây, tech12h gửi đến cho bạn đọc những bài văn mẫu hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo 22 Aug mới nhất

Bài viết tập làm văn số 2 – ngữ văn lớp 8 đề 3: Kể một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng. Sau đây, kulturbench.com gửi đến cho bạn đọc những bài văn mẫu hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.

    Bài mẫu 1:Kể một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng – Cứu em nhỏ đuối nước

    Dàn bài

    Mở bài: Hè năm ngoái,em đã làm được việc tốt là cứu một em nhỏ khỏi chết đuối trên đoạn sông chảy qua làng.

    Bạn đang xem:

    Thân bài: Kể lại việc tốt em đã làm khiến bố mẹ vui lòngNghỉ hè, em đăng kí học võ Karate ở trên huyện.Một hôm đi tập về thì nghe tiếngkêu thất thanh: “Cứu với! Có người chết đuối!”.Thấy một em bé đang chới với dưới dòng nước, em vội nhảy xuống bơi nhanh về phía em bé để cứuDòng nước chảy xiết, khiến em cũng bị trôi ra giữa dòng, nhưng em vẫn cố gắng hết sức túm được tóc em bé để đưa vào bờĐuối sức, em nằm vật ra bờ sông thở dốc, chân tay rã rời, còn em bé được một số người lớn vừa chạy ra cấp cứu tại chỗ rồi tỉnh dầnBố mẹ, ông bà em nghe chuyện cũng chạy nghe đầu đuôi câu chuyện cảm thấy vui mừng và tự hào về emCâu chuyện nhanh chóng lan ra khắp làng và em trở thành người hùng trong mắt mọi người nhất là lũ trẻ.Kết bài:Chuyện đó trở thành một kỉ niệm đẹp trong đời, mỗi lần nhớ đến em lại thấy vui vui….

    Bài làm

    Hè năm ngoái, em đã làm được việc tốt là cứu một em nhỏ khỏi chết đuối trên đoạn sông chảy qua làng. Cũng chính về sự việc đó mà bố mẹ cảm thấy tự hào và hãnh diện hơn về em. Câu chuyện là như thế này.

    Em còn nhớ rõ là nghỉ hè được vài tháng, nên em đăng kí học lớp võ Karate của Câu lạc bộ thể dục thể thao của huyện. Tuần ba buổi, em đạp xe đi tập từ sáng sớm, đốn trưa mới về. Karate quả là một môn võ hấp dẫn vô cùng, nhất là đối với lứa tuổi thiếu niên. Cũng bởi say mê tập luyện mà em không ngại đường xa, nắng nôi vất vả.

    Một buổi trưa, em về đến gần đầu làng thì thấy mấy bé trai đang kêu thất thanh: “Cứu với! Có người chết đuối!”. Nhìn xuống mặt sông lấp loá, em thấy một em bé đang nhấp nhô, chới với. Quẳng vội chiếc xe đạp ven đường, em lao xuống nước, bơi nhanh về phía đó. Trong đầu em chỉ có một ý nghĩ là phải cứu bằng được em bé nọ.

    Năm sải, mười sải vẫn chưa tới nơi. Khúc sông Ninh chảy qua làng em nước khá xiết. Em bé đã bị cuốn ra gần giữa dòng. Tình thế vô cùng nguy ngập, không nhanh không kịp. Em ngoi lên hít một hơi dài rồi gắng hết sức để bơi. Rất may, em đã nắm được tóc đứa bé. Cậu bé trong cơn kinh hoàng cứ túm chặt lấy em. Vất vả lắm em mới đưa được bé vào bờ.

    Đuối sức, em nằm vật ra bờ sông thở dốc, chân tay rã rời. Lúc này, lũ trẻ cũng đã gọi bố mẹ em bé và một số dân làng ra tới nơi. Một cụ già nắm chân cậu bé dốc ngược, quay mấy vòng. Cu cậu ộc ra bao nhiêu là nước rồi dần dần tỉnh lại. Mẹ cậu bé ôm lấy con khóc nức nở. Tự nhiên nước mắt em cũng trào ra vì xúc động. Bố cậu bé nâng em dậy, vừa khóc vừa cảm ơn em.

    Đám đông theo em về tận nhà. Thấy xôn xao ngoài ngõ, ông bà, bố mẹ em chạy cả ra. Nghe mọi người kể lại đầu đuôi câu chuyện, bố xiết chặt em vào lòng và nói: “Khá lắm, con trai bố khá lắm! Bố tự hào về con!”. Chuyện em cứu sống cậu bé Tùng lan nhanh khắp làng. Sau đó em trở thành “người hùng” của đám trẻ con trong xóm. Thỉnh thoảng được em dạy cho một vài thế võ, chúng thích mê, càng coi em là “thần tượng”.

    Chuyện đó trở thành một kỉ niệm đẹp trong đời, mỗi lần nhớ đến em lại thấy vui vui. Còn cu cậu suýt chết đuối ngày nào, giờ cũng đã học lớp năm rồi đấy. Đương nhiên, cậu ta xin được làm “cái đuôi” rất dễ thương của anh “Nghĩa võ” – cái tên mà lũ trẻ yêu mến đặt cho em.

    Bài mẫu 2:Kể một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng – giúp em bé bị lạc tìm mẹ

    Dàn bài

    Mở bài:Em luôn hi vọng có thể làm những việc tốt để giúp đỡ mọi người và cũng là để bố mẹ có thể tự hào về em.Thân bài: Kể lại câu chuyện khiến bố mẹ vui lòngMột hôm đi học về thì em nghe tiếng khóc thút thít của một đứa trẻ.Dỗ em mãi không được, tôi chợt nhớ có chiếc kẹo mút trong cặp mang ra cho em để dỗ em nínTôi hỏi thăm em thì biết em bị lạc đường và không biết đường về nhàTôi dắt em bé quay lại công viên và nhờ chú bảo vệ công viên thông báo tìm mẹ cho béBất ngờ, đến đó thì gặp một người phụ nữ mặt lo lắng và u buồn, hóa ra đó là mẹ béChị ôm con khóc và cũng không quên cảm ơn tôi rối rít….Kết bài:Đó là một câu chuyện về sau này em mãi mãi không bao giờ quên. Em luôn tự nhủ mình phải cố gắng làm được nhiều việc tốt hơn nữa….

    Bài làm

    Cuộc sống giống như một món quà, mỗi lần mở quà là một lần bất ngờ, và ở đây, mỗi ngày thức giấc ta đều có thể mong chờ những điều tốt đẹp sẽ đến. Không chỉ là những điều tốt đẹp người khác mang lại cho mình mà còn là những điều tốt đẹp bản thân mình có thể đem lại cho người khác. Em luôn hi vọng có thể làm những việc tốt để giúp đỡ mọi người và cũng là để bố mẹ có thể tự hào về em.

    Mỗi việc tốt giống như một món quà dâng lên cho đời, cũng là để tạo niềm vui cho mình và tạo niềm vui cho người khác như người ta vẫn hay nói, cho đi hạnh phúc hơn nhận lại. Câu chuyện của em là một việc tốt em đã làm được và nhận được rất nhiều sự ủng hộ, tán thành khen ngợi của bố mẹ em. Em thực sự rất tự hào về việc mình đã làm được.

    Một hôm trên đường đi học về, đó là một buổi chiều mùa hè mát rượi, hai hàng cây bên đường rung rinh lá cây. Đang đi trên đường tha thẩn trên đường thì em bỗng nghe thấy tiếng khóc thút thít từ một góc vọng lại. Tiếng khóc dấm dứt như của một đứa trẻ. Em rụt rè tiến đến lại gần thì thấy một em bé chừng năm tuổi đang đứng một mình bên vệ đường và khóc. Nước mắt nước mũi chảy tèm lem, em khóc mãi không thôi.

    Thấy như vậy, em đã dỗ em bé nhưng em vẫn không nín. Bỗng nhớ ra trong túi có chiếc kẹo mút, em liền lôi ra đưa cho đứa bé, đứa bé thấy cái kẹo liền nín khóc, chỉ còn những tiếng nấc hụt mãi không nguôi. Cậu bé quệt nước mắt nước mũi lem nhem trên gương mặt bầu bĩnh trắng trẻo. Khi em bé nín hẳn và bình tĩnh lại em mới bắt đầu hỏi chuyện cậu bé.

    -Em tên là gì vậy? Sao em lại đứng một mình ở đây khóc thế này? Bố mẹ của em đâu rồi?

    -Em tên là Lâm. Em đang chơi ở công viên thì mải chạy theo ô tô điều khiển từ xa nên bị lạc. Em không biết đường về nhà, em hỉ biết đứng đây chờ thôi ạ. Chị đưa em về nhà với.

    Xem thêm: Sảnh rồng là gì? Kinh nghiệm chơi game sảnh rồng nhanh giàu nhất

    Nói đến đó, cậu bé lại dấm dứt khóc tiếp. Em vội chấn tĩnh lại cậu bé và hứa sẽ đưa cậu bé về chỗ bố mẹ. Em đoán em bé ấy đi lạc từ công viên vui chơi gần đó vì quanh đây chỉ có mỗi công viên đó thôi. Em dắt em bé đi đến chỗ công viên cách đó khoảng hơn một cây số. Em bé bước theo em thật tin tưởng.

    Em hỏi em bé không sợ chị là người xấu à. Cậu bé trả lời “Không ạ, chị không phải là người xấu, chị còn cho em kẹo nữa ạ”. Tôi vui vẻ nói chuyện với cậu bé suốt cả quãng đường đi. Cậu bé kể với em về những câu chuyện nhỏ ở trường ở lớp, rồi còn kể về cả bố mẹ và ngôi nhà mà cậu đang ở. Đó thực sự là một đứa trẻ dễ thương dễ mến và thông minh. Hai chị em chúng em nói chuyện với nhau thật vui vẻ suốt cả quãng đường đi.

    Khi tới công viên, em dắt em bé vào phòng bảo vệ. Thật tình cờ, có một chị gái với vẻ mặt lo lắng đang tìm con trai của mình tại phòng bảo vệ đó. Khi Lâm nhìn thấy chị gái kia, nó reo lên vui mừng “Mẹ! Mẹ ơi”. Vậy là người mẹ quay ra, thấy con trai của mình, ôm chầm lấy sung sướng hạnh phúc, người mẹ khóc cả vì lo lắng cho đứa con, khóc cả vì hạnh phúc khi tìm thấy con trai.

    Lâm kể với mẹ nghe về cuộc gặp gỡ giữa em và Lâm, cậu bé tíu tít khoe chính chị ấy đã đưa con về, còn cho con kẹo và dỗ dành con nữa. Em nghe thấy thế vừa có chút ngại ngùng nhưng cũng vừa hãnh diện vui vẻ khi làm được một việc tốt. Mẹ của bé Lâm cầm tay em xúc động:

    – Cảm ơn em đã đưa bé Lâm về, nếu Lâm đi lạc, chị không biết phải làm sao nữa. Cảm ơn em rất nhiều cô bé.

    Em vui vẻ nói với chị đó chỉ là một việc em nên làm. Lâm choàng tay vào cổ em hôn chụt một cái vào má thật kêu và nói “Em cảm ơn chị ạ” bằng cái giọng con nít thật là dễ thương. Em chia tay hai mẹ con và trở về nhà, lòng đầy hân hoan vì việc tốt vừa làm được. Đó thật là một điều ý nghĩa đối với em.

    Ngày hôm sau, khi vừa về đến nhà thì em thấy trong nhà có khách. Bước vào cửa, đã thấy bé Lâm chạy lại ôm lấy chân em, thì ra gia đình bé Lâm đến để cảm ơn em vì chuyện ngày hôm qua. Bố mẹ em sau khi biết chuyện liền khen ngợi em có lòng tốt, biết giúp đỡ người khác như vậy là rất tốt. Bố mẹ em cảm thấy rất tự hào và vui mừng vì em đã lớn, đã trưởng thành hơn rất nhiều.

    Đó là một câu chuyện về sau này em mãi mãi không bao giờ quên. Đến bây giờ em vẫn thỉnh thoảng đến nhà bé Lâm chơi và được hai anh chị bố mẹ của bé Lâm tiếp đón rất cởi mở nồng nhiệt. Em thực sự rất vui vì mình đã làm được một việc ý nghĩa, không chỉ với bản thân em mà còn là giúp đỡ người khác. Em tự nhủ vớ bản thân sau này phải làm được nhiều việc tốt hơn nữa để đem lại niềm vui cho bản thân em cho mọi người và đem đến niềm tự hào vui mừng cho bố mẹ em.

    Bài mẫu 3:Kể một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng – giúp bố mẹ làm việc nhà

    Dàn bài

    Mở bài: Hồi tôi còn học lớp 4, tôi đã làm một việc khiến bố mẹ rất vui lòngThân bài:Một ngày đẹp trời, tôi định đi chơi thư giãn thì bố mẹ đi thăm bạn cũ, bảo tôi trông nhà và giúp ba mẹ làm việc nhàBố mẹ vừa đi thì các bạn ùa đến rủ đi sinh nhật bạn Minh thứ 4 năm có một lầnTôi định đi nhưng thấy nhà cửa còn bề bộn và nghĩ tới nhiệm vụ mẹ giao nên đành từ chốiTôi dọn dẹp, quét dọn phòng này sang phòng nọ, góc này đến góc kia….Lần đầu tiên trong đời tôi thấy mồ hôi của mình chảy như suối vậy, cảm giác mệt mỏi xen lẫn niềm vui.Chiều về nhà cửa sạch sẽ, bố mẹ đều rất vui và hài lòng về tôi còn tặng con gấu bông xinh xắn.Kết bài: Sau ngày hôm đó, tôi cảm thấy mình thật hành phúc.Tôi cũng suy nghĩ nhiều về bản thân “Mình có thể làm được nhiều việc hơn thế nữa, tuổi nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình”…

    Bài làm

    Có một lần, tôi đã làm một việc khiến ba mẹ rất vui lòng. Cảm giác làm được tốt trong lòng thấy vui lắm, vì lúc ấy tôi mới học lớp bốn thôi.

    Hôm đó, một ngày chủ nhật, ánh nắng mặt trời trãi khắp không gian chiếu lên những giọt sương còn đọng trên lá cỏ làm nó lung linh như những viên pha lê. Một ngày được nghĩ ngơi thư giản sau một tuần học tập và làm việc vất vã của mọi người. “Một ngày rãnh rỗi mà không đi chơi thì thật là lãng phí thời gian” chỉ nghĩ thôi tôi thấy lâng lâng trong người. Tôi vừa đi ra phòng khách vừa hát “Một ngày mới nắng lên, ta đưa tay chào đón…là…la…lá…lá…la..” thì thấy ba mẹ lăng xăng làm chuyện gì đó, tôi tò mò hỏi “Ba mẹ đang làm gì vậy ạ?” “À! Ba mẹ chuẩn bị đi thăm bạn cũ, đã lâu rồi không còn gặp con à” ba tôi đáp. Mẹ nói với thêm vào “Hôm nay con trông nhà và giúp ba mẹ làm việc nhà nhé! Chiều ba mẹ về có quà cho con”. Nghe mẹ nói xong tôi cảm thấy cụt hứng, những dự định được đi chơi tan biến, chưa làm việc gì mà cảm thấy mệt mỏi. Trước giờ tôi có động tay, động chân vào mấy việc này đâu, có thời gian rãnh là đi chơi với đám bạn nên mệt mỏi là phải rồi.

    Ba mẹ tôi vừa ra khỏi nhà thì lũ bạn tôi chạy ùa vào “Linh ơi! Đi thôi!”, một đứa trong bọn la lên, tôi ngạc nhiên hỏi “Đi đâu?” “Mày không nhớ hôm nay là ngày gì à?” Ngân hỏi lại, nó nhìn cái mặt ngơ ngác của tôi và nói tiếp “Hôm nay là ngày sinh nhật Minh Thư lớp mình đấy” Tôi chợt nhớ ra và nói “Chút xíu nữa là quên mất, cảm ơn các bạn nha”. Tôi mời các bạn vào nhà và nói “Chờ tao một chút, đi thay quần áo”. Bước vào trong nhìn thấy nhà còn bề bộn, dơ bẩn tôi chợt nhớ lời mẹ dặn lúc nãy tôi nghĩ bụng “Chết rồi nhà cửa như thế này làm sao mà đi được, với lại buổi tiệc cũng sắp bắt đầu rồi”. Tôi đắn đo cân nhắc có nên đi hay không, nếu đi thì tất cả việc nhà mẹ giao mình không làm chắc mẹ buồn lắm và mẹ phải bắt tay vào dọn dẹp thì càng vất vã. Còn nếu tôi không đi sinh nhật thì Minh Thư sẽ giận và không chơi với tôi nữa, sinh nhật nó bốn năm mới tổ chức một lần vì nó sinh vào ngày 29/2. Tôi phải làm sao đây…? Một đứa ham chơi như tôi đây mà bỏ lỡ một cuộc vui như vầy thì thật là đáng tiếc. Suy nghĩ một hồi lâu, tôi quyết định ở nhà dọn dẹp nhà cửa. Chạy ra cửa nói với đám bạn là tôi không đi được và gởi lời xin lỗi đến Minh Thư. Có thể nó giận và không chơi với tôi thì cũng một thời gian ngắn thôi, thế nào rồi cũng quay lại, tính Thư trước giờ là như vậy.

    Tôi bắt tay vào công việc. Bắt đầu là phòng ngủ, sắp xếp lại mền, gối cho ngay ngắn, quét dọn phòng sạch sẽ, kéo rèm lên cho nắng sớm vào phòng. Tiếp đến phòng khách phải quét bụi trên tủ, bàn rửa bộ ấm chén uống trà của ba và lau sạch nền gạch. Bước xuống bếp thấy chén đủa ăn sáng còn ngổn ngang trên bàn, một thau đồ mẹ giặt chưa phơi, trên bếp còn bề bộn xoong nồi, tôi hít một hơi dài và bắt tay vào việc. Trước giờ tôi chưa làm việc này nhưng vừa làm vừa nhớ lại lời mẹ dạy, miệng ngân nga câu hát mà công việc đã xong lúc nào không hay. Lần đầu tiên trong đời tôi thấy mồ hôi của mình chảy như suối vậy, cảm giác mệt mỏi xen lẫn niềm vui. Thành quả lao động của một cô bé luôn lười biếng, ỉ lại ba mẹ, nhiều lúc ba mẹ nói lắm mới giúp, bây giờ làm việc một cách tự giác và hoàn thành rất tốt công việc được giao, trong lòng thấy vui sướng làm sao! Hạnh phúc biết bao! Thật sung sướng khi mình đã chiến thắng bản thân để vượt lên chính mình.

    Khỏi phải nói, chiều đó ba mẹ về, vừa bước vào nhà đã vui cười ba khen “Con gái của ba rất ngoan, biết nghe lời ba mẹ, cảm ơn con rất nhiều” tôi bẽn lẽn “Dạ con đã lớn rồi phải không mẹ”. Mẹ nói “Con mẹ đã lớn rồi, quà của con đây này” vừa nói mẹ vừa lấy trong túi ra một con gấu bông xinh xinh tặng cho tôi “Cảm ơn ba mẹ, con thích lắm”. Mẹ làm cơm chiều thật ngon để đãi tôi vì thành quả lao động của một ngày “làm việc”.

    Sau ngày hôm đó tôi suy nghĩ nhiều về bản thân “Mình có thể làm được nhiều việc hơn thế nữa, tuổi nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình”. Hoàn thành một việc tốt làm cho ba mẹ vừa lòng và mình cũng cảm thấy hạnh phúc nhân lên gấp bội. Về sau tôi làm được nhiều việc hơn, cố gắng giúp đỡ ba mẹ bớt cực nhọc sau những ngày làm việc vất vã. Hôm nay tôi chia sẻ cho các bạn một mốc son trong đời và là một kỹ niệm đẹp làm tôi nhớ mãi.

    Bài mẫu 4:Kể một việc em đã làm khiến bố mẹ rất vui lòng – giúp em bé tìm mẹ

    Dàn bài

    Mở bài:Cha mẹ là người có công ơn thật lớn lao, vĩ đại đối với ta. Vì vậy, taphải thường xuyên làm cho cha mẹ vui lòng.Thân bài:Vào thứ năm tuần trước, tôi và các bạn đi chơi ở công viên nước.Cả lũ đang thả mình dưới làn mát nước trong ngày hè nắng oi bức thì thấy em bé gái ngồi khóc do thất lạc mẹ.Chúng tôi dắt em đi một vòng hồ bơi lớn để tìm mẹ, nhưng người quá đông nên không tìm đượcChúng tôi đưa ra ý kiến cho em bé chơi cùng mình để em ấy vui vẻ bình tĩnh lại thì sẽ dễ tìm được mẹ hơnSau một tiếng vui chơi, em đã cười trở lại, chúng tôi đã tìm được mẹ của em ấyKết bài:Sự việc hôm ấy là một niềm tự hào lớn lao của tôi. Tôi đã khiến mẹ cảm thấy tự hào về tôi….

    Bài làm