29 Cảm nhận của anh chị trong những ngày đầu tiên vào trường THPT mới nhất

Cảm nhận của anh chị trong những ngày đầu tiên vào trường THPT

Bài làm

Trong cuộc đời của mỗi con người, chúng ta luôn cố gắn giữ lửa và bắt trọn từng khoảnh khắc. Đối với tôi – cô học sinh lớp 10 thì khoảnh khắc ấy là thời khắc mang trong lòng đầy những bàng quan khi bước vào mái trường cấp III, với bao nhiêu là niềm vui của tuổi học trò, lần đầu tiên khoác lên mình bộ áo dài trắng truyền thống, tung bay cùng những kỉ niệm thân thương với bạn bè và thầy cô. Và … khoảnh khắc đó, có lẽ chính là lúc này đây, khi mà tôi đặt chân bước vào ngôi trường mang tên Võ Thị Sáu.

Võ Thị Sáu- một vị nữ anh hùng tuổi 16 trăng rằm đầy mơ mộng, 1 cô gái rất trẻ, trong trắng, sống rất lạc quan nhưng có tinh thần dũng cảm và sẵn sàng hi sinh thân mình vì Tổ quốc. Đó là tên của ngôi trường thân thương sẽ gắn bó với tôi trong suốt quãng thời gian học cấp III này. Võ Thị Sáu là một ngôi trường có lịch sử khá lâu đời, với khoảng sân rộng rãi, hàng cây xanh mát, ngôi trường tuy có chút cổ xưa nhưng vẫn mang lại cho học sinh chúng tôi một cảm giác thoải mái và thân quen.Từng góc phố con đường buổi sớm quá đỗi thân thuộc nhưng sao hôm nay dường như xa lạ quá, cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi chính thức bước vào cấp ba! Là lần đầu tiên tôi được mặc áo dài trắng, ra dáng một nữ sinh cấp III với bao nhiêu là kỉ niệm sẽ còn đợi tôi trong khoảng thời gian tới. Cái cảm giác thân quen này, xen lẫn chút hồi hộp, bỡ ngỡ như hồi cấp I. Thân quen vì được trở lại với trang sách, con chữ, hồi hộp vì từ nay chặng đường học sinh của tôi sẽ bước qua 1 ngưỡng cửa mới- chặng đường tôi phải nỗ lực để đạt được tấm vé vào Đại học.Vào thời điểm bắt đầu chuẩn bị cho kì thi tuyển sinh, tôi đã đặt nguyện vọng tại Võ Thị Sáu theo như ý của bố mẹ. Đó cũng là lúc xung quanh tôi bắt đầu dấy lên dấy lên những lời đồn không hay về ngôi trường này, rằng: học sinh chúng tôi sẽ phải chấp hành kỉ luật nghiêm ngặt, có những điều lệ vô lý được đặt ra gây mất tự do cho chúng tôi, và nếu như sai phạm lỗi sẽ bị giám thị phạt nặng, sẽ bị thầy cô đì với lý do không đi học thêm họ, sẽ cho chồng chất những bài tập gây áp lực…Nhưng..không, tôi đã lầm. Tôi cứ ngỡ, lên cấp III áp lực học tập nặng nề sẽ làm tan đi hết những tiếng cười trong trẻo, những nụ cười hồn nhiên nhưng không, tôi đã lầm. Đến với mái trường Võ Thị Sáu là một vinh dự của tôi. Tôi may mắn vì được học vào lớp 10A1, thầy giáo chủ nhiệm lớp tôi- thấy Quân còn khá trẻ, hài hước, tâm huyết và đặc biệt là: như bao thầy cô khác, thầy giảng dạy với lòng nhiệt tình với của mình đối với những “đứa con” còn non dại này,các thầy các cô trò chuyện thoải mái, tâm lý cũng như truyền đạt những kinh nghiệm sống cho học sinh,bọn tôi đặc biệt thích những tiết học Lý của thầy Bỉ,tiết Văn của cô Mai – những môn học mà đối vối chúng tôi như những “liều thuốc gây mê”. Trường học- dưới sự chủ trì của “ba bụng bự” Lê Văn Phước,luôn cưng chiều học sinh của mình,tạo điều kiện tốt nhất cho học sinh để có thể chuyên tâm học tập và cũng thường xuyên tổ chức hoạt động ngoại khóa và lễ hội cho chúng tôi, nhằm làm giảm đi áp lực học hành.

Bạn bè ở đây, cho dù chỉ là những người bạn không quen, chỉ mới tiếp xúc với nhau trong vài buổi sinh hoạt nhưng tôi có cảm giác quen thuộc như đã thân từ lâu lắm rồi. Họ- Những học sinh của ngôi trường mang tên Võ Thị Sáu này, và đặc biệt là những anh, em trong tập thể lớp 10A1 của tôi luôn mang đến cho nhau niềm vui “bự”, chúng tôi đùa, cười, diện chung 1 màu áo lớp với nhau, và có cả vòng tình bạn,than gia văn nghệ và nhảy nhót, hò hét cùng nhau,.. bản thân chúng tôi đều cảm nhận được sự chân thành xuất phát từ nhau, không ích kỉ, nhỏ nhen và điều quan trọng nhất là: chúng tôi sẽ đoàn kết bên nhau để vượt qua những khó khăn không chỉ trong ba năm học mà còn cả chặng đường tương lai phía trước.

Và, còn có một điều mà tôi có thể chắc chắn đó là: Ngôi trường Võ Thị Sáu sẽ là cái nôi chắp cánh cho tất cả học sinh chúng tôi bay vào tương lai đang rộng mở phía trước. Mai này, khi xa rồi có ai còn nhớ đến mái trường thân thương cũng như kỉ niệm của những ngày đầu tiên bước vào nơi đây. Thời gian không bao giờ là ngừng trôi, vì vậy chúng ta phải giữ thật chặt không chỉ hiện tại mà là cả con đường tương lai phía trước.