29 Cảm nghĩ của em trong những ngày đầu tiên bước vào trường THPT mới nhất

Cảm nghĩ của em trong những ngày đầu tiên bước vào trường THPT

Bài làm

“Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỉ niệm. Kỉ niệm thân yêu ơi sẽ còn nhớ mãi ngôi trường xưa,…”. Một câu hát đầy cảm xúc được thể hiện trong bài hát “Mong ước kỉ niệm xưa” có lẽ sẽ không khỏi khiến những cô cậu học trò như chúng em trong khoảnh khắc phải chạnh lòng! Chạnh lòng vì thời gian sao trôi mau quá, chạnh lòng vì nhớ về ngôi trường cũ ấy, chạnh lòng vì giờ đây chúng em nào khác những cô cậu nhỏ tuổi phải bỡ ngỡ chập chững bước vào một môi trường mới đó chính là ngôi trường trung học phổ thổng Võ Thị Sáu.

Bốn năm dài ròng rã trôi qua, tự hỏi tháng năm đi qua nhanh đến lạ thường? Mùa hè năm nay khác với mùa hè của những năm trước. Mùa hè năm nay bắt đầu với những căng thẳng áp lực của kì thi tuyển sinh, chúng em phải trăn trở phải cố gắng cho chính tương lai của mình. Mùa hè năm nay chúng em phải chia tay với chiếc khăn quàng đỏ, với ngôi trường trung học cơ sở đầy thương mến, với những thầy cô giáo mến yêu, với những đứa bạn thân không biết bao giờ được gặp lại. Mùa hè năm nay rất ngắn. Mùa hè năm nay với em ban đầu chắc có lẽ chỉ toàn sự chia ly!

Thế rồi, quả thật thời gian trôi một cách vô tình, những tháng ngày căng thẳng buồn bã chia ly đó cũng đã qua đi. Vai tuần cuối của mùa hè, thời khắc giao mùa giữa hạ và thu ấy cũng chính là lúc cảm giác bồi hồi ùa về trong em. Ngưỡng cửa trung học phổ thông thật sự đã đến thật sự khi em biết mình đã đỗ vào ngôi trường trung học phổ thông Võ Thị Sáu. Tháng tám, tháng của những chùm hoa phượng vĩ chỉ còn sót lại vài nhánh nở muộn, và cũng là những ngày em bước vào ngôi trường mới với những bài học đầu tiên.

Hoàn thành mọi thứ chuẩn bị cần thiết cho việc nhập học. Ngày nhập học cũng đến, buổi đầu tiên, khoác trên mình bộ đồng phục trông chững chạc so với thời trung học cơ sở. Ấy vậy mà, sau những tháng ngày chia ly hay ôn luyện, cánh cửa đã mở ra với đúng nguyện vọng của bản thân, em vẫn như đứa trẻ mới vào lớp một, vẫn như một cô nhóc ngày đầu học lớp sáu, vẫn đầy những lo lắng và sợt sệt.

Mọi thứ quả thật đều rất mới từ quang cảnh, ngôi trường, thầy cô và bạn bè. Lúc ấy, với em mọi thứ hoàn toàn là xa lạ. Dù lo lắng, dù sợ sệt nhưng niềm háo hức về những điều thú vị em muốn khám phá về ngôi trường Võ Thị Sáu này đã lấn át tất cả vì em biết đây sẽ là ngôi nhà mới, ngôi nhà thứ hai mà em sẽ “trú” lại tận ba năm. Trong những năm học trước, cứ hết hè em lại quay lại với mái trường thân quen với những hàng cây, ghế đá,… in đậm bao kỉ niệm những lần nghịch ngợm pha trò. Còn năm nay, một chân trời hoàn toàn khác lạ, ngôi trường với những hàng cây, ghế đá có lẽ khang trang hơn, một không gian mới hơn và những dãy hành lang cũng uy nghi hơn, nào là cột cờ, là tượng nữ anh hùng Võ Thị Sáu, là sảnh, là căn tin, mọi thứ thu vào tầm mắt khiến em không khỏi thích thú và xao xuyến với những kí ức của buổi đầu vào trường mới.

Lớp em được phân công học ở phòng tám khu C gần căn tin ở phía sân trong của trường. Cô chủ nhiệm mới, bạn bè mới, bỗng lòng em đã thầm ước “mình được quay lại học cùng với bạn cũ” nhưng rồi em cũng phải tự an ủi rằng: “Dần dẫn cũng sẽ quen với các bạn ấy thôi”. Cô chủ nhiệm mới của em cực kì dễ thương, có lẽ chính cô cũng đã khiến chúng em bớt đi phần nào sự lo lắng không nên có. Trước đây, khi chưa được mặc đồng phục của trường, em đã ước mơ và khao khát biết bao. Và giờ đây, khi ngày nào cũng được khoác trên mình bộ đồng phục trước đây luôn hằng mơ ước, ngồi gần những người bạn mới mà em chưa từng quen và học những thầy cô mà em chưa từng một lần trước đó được biết đến. Khi niềm khao khát bé nhỏ đã thực hiện được, bỗng chốc em thật sung sướng và chính từ lúc đó, em đã thả bản thân mình để hòa nhập vào môi trường mới này.

Sau khi tuần đầu học tại trường, giờ đây em đã hoàn toàn bằng lòng với chính nguyện vọng của mình. Mọi thứ với em đều rất tốt, em cảm thấy dường như mình đã lớn, đã trưởng thành hơn cái thời ngô nghê của lứa tuổi trung học cơ sở. Ai ai cũng bảo thời gian này chính là khoảng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mỗi người. Những trang vở đầu tiên tiếp tục cuộc hành trình học vấn của mình. Thầy cô tại ngôi trường mới này như thấu hiểu sự bỡ ngỡ của chúng em, thầy cô ân cần chỉ dạy, dặn dò những điều cơ bản cần thiết giúp chúng em hiểu rõ hơn về nội qui của trường. Hai tuần với những tiết học mở đầu đầy hăng say, mọi thứ cứ thế mà nhẹ nhàng lướt qua theo thời gian. Cũng lắm lúc nhìn mọi vật xung quanh, chợt nỗi nhớ mông lung về những hình ảnh của ngôi trường trung học cơ sở xưa cũ. Em vẫn nhớ thầy, nhớ cô, vẫn nhớ hàng cây, vẫn nhớ cái ghế đá, cái bàn học hay cái bảng lớp chỉ là bây giờ phải cất những kỉ niệm ấy sang một bên và đón nhận những kỉ niệm tuyệt vời khác.

Ấn tượng đầu tiên của em về ngôi trường cấp ba này, chắc có lẽ chính là những xúc động khó tả khó quên vào ngày Khai giảng chào đón Tân học sinh. Buổi sáng đẹp trời với đầy nắng ấm của tiết trời đầu thu. Với tà áo dài trắng thướt tha, em thật sự đã như một nàng thiếu nữ mười lăm tuổi đầu? Những hồi hợp, những ngỡ ngàng vì đây chính là lần đầu tiên em mặc tà áo dài đi học. Người ta nói, những thứ về lần đầu tiên bao giờ cũng đọng lại trong ta những cảm xúc khó quên. Vả thật như thế, chắc hẳn em sẽ chẳng bao giờ quên được, dù với vẻ ngoài như nàng thiếu nử đứng đắn, tâm trí em lúc ấy vẫn còn như đứa trẻ mới bước vào lớp một. Ngày khởi đầu đầy phấn khởi, chúng em được hân hoan chào đón với tư cách là những Tân học sinh của nhà trường. Ba hồi trống giục giã của Thầy Hiệu trưởng báo hiệu năm học mới bắt đầu, cũng là ba hồi trống ấy nhưng cảm xúc trong em lúc bấy giờ đã khác. Cảnh khác, vật khác nên lòng người cũng thay đổi theo. Giây phút đó, em nhận ra mình đã có một “gia đình mới”. Cây lá xung quanh khẽ “vươn mình” rơi nhẹ vài chiếc lá như cũng muốn nói lời chào “Tân học sinh”. Cũng chính giây phút đó, em biết mình cần ấp ủ những ước mơ rộng hơn nữa, không còn là những khao khát nhỏ bé được khoác lên người bộ đồng phục của ngôi trường cấp ba mong muốn. Thay vào đó là những hoài bão, là những dự định cho tương lai mà ngôi trường Võ Thị Sáu sẽ là bàn đạp, sẽ là “gia đình nhỏ” ở phía sau đốt lên ngọn lửa cho lòng nhiệt huyết, là ánh sáng mới cho tương lai, là nơi sẽ chuẩn bị cho em hành trang để em có thể tự tin mà bước vào cuộc đời. Khâu cuối cùng sẽ là khâu quan trọng nhất, là khâu cuối để hoàn thành một “sản phẩm” tốt và dĩ nhiên trường trung học phổ thông Võ Thị Sáu sẽ là khâu cuối cùng ấy.

Nhìn những anh chị lớp lớn đi trước, những “anh chị cả” trong “gia đình nhỏ” đầy tình thương, em chỉ mong có thể mau mau được giống anh chị, rồi chúng em cũng sẽ là những anh chị chào đón lớp “Tân học sinh” mới cho năm sau. Nhưng rồi lại phút chốc lòng nhói lên đến nghẹn ngào, dù biết là mới vô, dù biết mình còn được nghe ba hồi trống giục giã ấy thêm hai lần nữa nhưng thời gian định sẵn là trôi nhanh đến vô tình. Càng được yêu thương, càng được nồng nhiệt chào đón, rồi mai đây khi xa, không được che chở bao bọc dưới những “người lái đò” tận tâm cho sự nghiệp trồng người, viễn cảnh ấy quả thật em chẳng dám nghĩ đến, chỉ có thể mỉm cười và nói thầm trong lòng: “Chắc lúc ấy sẽ buồn lắm!”.

Mặc kệ thời gian vì đời người có bao lần thanh xuân, càng nghẹn ngào lòng em càng quyết tâm để lại cho mình một thanh xuân thật đẹp. Có lẽ, ngay chính từ bây giờ, tại “ngôi nhà” Võ Thị Sáu này, em phải thật cố gắn cống hiến, thật cố gắng học tập, thật cố gắng tích cóp cho mình những vốn sống, những kiến thức và cả những kỉ niệm tuyệt vời nhất để mai đây, dù có ngày buồn đó khi em đã rời xa, ngoảnh đầu lại nhìn vẫn có thể gượng mỉm cười. Mỉm cười vì tháng năm đó đã cháy hết mình, đã sống hết mình với cái thời học trò cùng với bảng lớp và phấn trắng. Hai tuần đầu tiên, em đã được học, được tiếp xúc với những thầy cô giáo cũng chính là cựu học sinh của trường. Chắc có lẽ, thầy cô không thể được những ngày tháng được bao bọc chở che dưới “mái nhà ấy”, vẫn muốn trở lại để cống hiến cho mái trường thân yêu, đâu đó vô tình bắt gặp hình ảnh của chính mình rồi nhẹ chạnh lòng vì lưu luyến năm tháng thanh xuân ấy.

Thấu hiểu nỗi buồn đó rồi đôi khi, chỉ muốn đến cạnh thầy cô mà nhỏ nhẽ rằng thầy cô hãy yên tâm vì chúng em sẽ cháy nốt cái thanh xuân ấy với những điều mà đã hứa với thầy cô sẽ cố gắng học thật tốt, cố gắng hoàn thiện bản thân hơn nữa. Dẫu rằng chuyến đò nào rồi cũng phải cập bờ để sang sông nhưng chuyến đò cuối cùng này sẽ là chuyến đò mà em không muốn dừng chân nhất. Sẽ là chuyến đò mà nếu có ước mơ, em sẽ ước mơ cả ngàn cái thanh xuân để được quay trở lại.

Với em, ngay tại thời điểm này, những hoài niệm về bạn bè cũ hay những điều đã cũ, em sẽ vẫn nhớ nhưng sẽ gác lại, những luyến tiếc vu vơ ấy sẽ bỏ sang một bên, vì giờ đây, ngôi trường mới này đã khiến em cảm thấy mình thật tự hào, thật vui sướng. Tự hỏi bản thân mình có phải em là người may mắn không? Bạn bè mới mà giờ đã thân như chơi với nhau rất lâu rồi. Em chỉ có thể gắn bó bền chặt với bốn mươi ba thành viên ấy, mãi mãi là gia đình, là A 17 đầy tinh thần đoàn kết và năng nổ, trong học tập lẫn vui chơi. Bạn bè cũ nhất định em không quên, nhưng những gương mặt, những con người ấy sẽ là điều tiếp theo mà em muốn ghi khắc! Tuổi trẻ cùng những ước mơ và dự định, tuổi trẻ cũng những lần “say nắng” đầy dễ thương và vụng dại. Tuổi trẻ cũng những năm tháng cuối cùng cắp sách đến trường.

Hoa phượng nở rồi hoa phượng cũng tàn, vòng tuần hoàn như mách bảo thời gian trôi mãi chẳng trở lại. Mỗi giây phút được sống dưới mái trường trung học phổ thông Võ Thị Sái này sẽ là điều mà em tâm huyết nhất. Mỗi ngày đến trường là ngày vui, mỗi ngày gặp bạn bè ấy là điều hạnh phúc. Em không muốn thoáng buồn vì sự chia ly xư ấy nữa. Chắc có lẽ, em yêu trường mới rồi. Yêu hàng cây, ghế đá, bảng lớp, phấn trắng mất rồi.

Những ngày tháng qua nhanh tiếp theo chắc chắn em sẽ sống hết mình. Được người khác nhắc đến mình là học sinh trường trung học phổ thông Võ Thị Sáu, là điều em sung sướng nhất. Một khởi đầu cho những kí ức diệu kì chờ em nhặt và cất vào trong lòng. Em nhất định sẽ góp sức vào những hoạt động của lớp, của trường. Mong rằng mùa phượng vĩ kế tiếp hãy đừng đến quá nhanh, phượng nở rồi lại rơi nhanh khiến lòng những đứa học sinh chúng em thêm trĩu nặng và thời gian hãy cùng đừng hóa quá vô tình, chậm thôi để chúng em không nhặt sót những kỉ niệm, chậm thôi để chúng em đừng để dang dở bất cứ điều gì. Lòng nhiệt huyết như đang sôi sục thúc giục em hãy đốt sẵn ngọn lửa, cháy hết mình, thanh xuân hết mình cho những ngày tháng là học sinh trường trung học phổ thông Võ Thị Sáu.