25 Phân tích truyện ngắn Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh mới nhất

Phân tích truyện ngắn Tôi đi học của nhà văn Thanh Tịnh

Bài làm

Là một tác giả mang tâm hồn trong trẻo, những sáng tác của Thanh Tịnh thể hiện được sự trong sáng hồn nhiên và ngây thơ. Sáng tác trên nhiều thể loại nhưng thành công nhất ở thể loại truyện ngắn và thơ. Một trong những sáng tác thể hiện rõ nét nhất tâm hồn của ông là truyện ngắn “Tôi đi học”. Truyện ngắn nói về tâm trạng, cảm xúc của cậu học trò ngây thơ hồn nhiên trong sáng trong ngày đầu tiên đến trường.

“Tôi đi học” là một trong những truyện ngắn in trong tập “Quê mẹ” xuất bản năm 1941, kể về những kỷ niệm lần đầu tiên đến trường của một cậu học trò có đủ sự hồn nhiên ngây thơ. Thanh Tịnh đã thổi vào tác phẩm với những yếu tố, những chi tiết rất chân thực mà ta có thể chia thành bốn phần để thấy rõ được khung cảnh của ngày tựu trường cũng như tâm trạng của nhân vật “tôi” được nhắc đến trong truyện ngắn.

Năm nào cũng vậy, cứ vào dịp cuối thu khi những chiếc lá đã bắt đầu rụng đầy đường, trên không là những đám mây bàng bạc đang nhẹ nhàng trôi báo hiệu một mùa tựu trường nữa lại tới. Cái không khí ấy khiến cho nhiều người mang chút tâm trạng của một người đã từng trải qua những ngày tháng ấy. Nhân vật “tôi” trong truyện cũng vậy, cũng bắt đầu có những tâm trạng miên man về buổi tựu trường đầu tiên của mình.

Đưa dòng hồi tưởng của mình trở về với quá khứ, với những ngày thơ ấu đã qua. Cũng khoảng thời gian ấy, cũng không khí ấy, nhân vật “tôi” là cậu bé hồn nhiên ngây thơ đã trải qua một mùa hè rong ruổi với những buổi đi bắt chim bắt cào cào đầy nắng gió.

Buổi sáng hôm ấy, một buổi sáng  đầy sương thu và gió lạnh, trên con đường làng dài và hẹp đã quá quen thuộc với “tôi” trong ký ức. Thế nhưng, đối với “tôi” ngày hôm ấy, con đường quen thuộc ấy bỗng nhiên có sự thay đổi khác lạ. Cảnh vật xung quanh thay đổi, bởi chính lòng người đang có sự thay đổi lớn: “Hôm nay tôi đi học”. Không còn những ngày thả diều cùng chúng bạn, không còn những ngày rong ruổi với đồng ruộng bao la, thay vào đó là một môi trường khác, một thế giới khác đang chờ đón. Trên con đường quen thuộc ấy có bàn tay mẹ đang dắt “tôi” đi đến thế giới mới của tuổi thơ. Buổi đầu có chút háo hức, cũng có chút thèm muốn như những người khác khi nhìn thấy những cô cậu học trò vui vẻ nô đùa cùng nhau trên đường. Khoe nhau những quyển vở mới những bút thước mới chuẩn bị cho một năm học sắp bắt đầu. “Tôi” thèm muốn được một lầ như họ để không phải bỡ ngỡ, không phải lo sợ suốt cả đoạn đường đi với những suy nghĩ vẩn vơ của mình. Nhìn thấy những cậu học trò cầm sách vở, bút thước trên tay nhẹ nhàng nhân vật “tôi” cũng có chút háo hức. Cậu đòi mẹ đưa bút thước cho mình cầm nhưng lại thấy hai quyển vở trên tay mình đã dần nặng trĩu và bắt đầu xô lệch. Bằng ánh mắt ngây thơ, suy nghĩ hồn nhiên của mình “tôi” đã đưa ra suy đoán, chỉ có những người thạo rồi mới có thể cầm được bút thước như vậy. Sự ngây thơ, hồn nhiên của cậu học trò được tác giả thể hiện ngay từ trong những suy nghĩ, những đúc kết qua bản thân mình. Một tâm hồn trong sáng và đầy hồn nhiên với những suy đoán ngô nghê.

Đã đi qua con đường làng ấy, đối diện với “tôi” lúc này là cánh cổng trường Mỹ Lý to lớn đầy oai nghiêm. Không phải cậu chưa đi qua trường bao giờ, trong những buổi đi bẫy chim thì ngôi trường này đối với cậu có lẽ không còn mấy xa lạ. Ấy thế mà hôm nay cậu thấy nó oai nghiêm và rộng lớn quá. Sự oai nghiêm, rộng lớn và náo nhiệt ấy làm cậu lo lắng và có chút run sợ. Những câu bé lần đầu đi nhập trường như cậu đều núp sau vạt áo của người thân rụt rè. Rồi giật mình trong giây phút khi nghe thầy đọc đến tên mình để xếp hàng vào lớp. Đó là những run sợ, những lo lắng của con người ta lần đầu đến một môi trường mới. Cái giật mình ấy đã thử thách con người ta rời xa vòng tay của cha mẹ. Cái giật mình ấy làm một vài người rơi nước mắt, thút thít không chịu rời người thân để vào lớp. Thế nhưng đâu rồi cũng vào đấy. Tất cả học sinh theo hàng vào lớp học,  rời xa vòng tay của người thân, bước vào một thế giới mới đầy bổ ích.

Khi bước vào lớp, ngồi vào chỗ của mình, “tôi” có chút ngỡ ngàng. Bạn mới, bàn ghế mới, chỗ ngồi mới. Đó là những thứ mà “tôi” cũng như những cậu học trò khác chưa bao giờ được trông thấy trong những buổi rong chơi với bạn bè. Không khí trong lớp học khiến cho mỗi người một tâm trạng, nhưng phủ lên toàn bộ không gian ấy là tình cảm yêu thương, sự ân cần dịu dàng của thầy giáo trẻ tuổi. Cảm giác lo lắng, run sợ nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sự hào hứng và tự tin được đưa đến theo nhịp phấn của thầy trên bảng với bài học đầu tiên – “Tôi đi học”.

Ngày tựu trường ấy là ngày mà mỗi người không thể nào quên. “Tôi” cũng vậy, những hình ảnh về mẹ, về thầy tổng đốc, về thầy giáo trẻ đem đến bài học đầu tiên cho mình ngày hôm ấy vẫn còn nguyên vẹn. Luôn dịu dàng với bàn tay của mẹ, ấm áp, nhẫn nại với thầy tổng đốc, nhẹ nhàng khuyên giải khi thấy những cậu học trò bật khóc khi phải xa cha mẹ mình đến một môi trường khác.

“Tôi đi học” là hồi ức của tác giả về những cảm xúc, những tâm trạng trong ngày tựu trường được gửi gắm trong nhân vật “tôi” một cách hồn nhiên, ngây thơ và trong sáng. Bằng việc sử dụng khéo léo những thủ pháp nghệ thuật so sánh đan xen với kể và tả đã tái hiện lại được không khí náo nhiệt và những tâm hồn đầy những cảm xúc lẫn lộn trong ngày tựu trường ấy.

Truyện ngắn đã đạt được những thành công xuất sắc trong việc tái hiện lại không khí, tâm trạng của những cậu học trò trong buổi tựu trường đầu tiên ấy. Ai cũng có những buổi tựu trường đầu tiên của mình. Và đó sẽ là những buổi để lại trong lòng mỗi người nhiều ấn tượng nhất.